CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
Tôi khựng lại vài giây. Trong không gian tĩnh lặng, chỉ còn tiếng tôi đều đều vang lên — bình thản đến lạnh người.
“Họ dùng chính mạng sống của mình… đổi lấy cơ hội cho tôi tồn tại.”
“Nhưng giá như… tôi chưa từng có cơ hội ấy.”
“Sau khi đám cháy bị dập tắt rất lâu, rất lâu về sau, mỗi khi nhắm mắt, tôi vẫn nghe thấy lời cuối cùng của anh trai. Anh nằm sát bên tôi, cố nén cơn đau, nói từng chữ một…”
Tôi khép mắt.
Âm thanh ấy xuyên qua hai mươi năm, vẫn rõ ràng như vừa mới hôm qua.
“Nguyệt Nguyệt… phải sống.”
Cuối cùng, cha tôi và Từ Lãng bị cảnh sát đưa đi.
Về sau tôi nghe nói, trong phòng lấy lời khai, ông đã thừa nhận toàn bộ sự thật năm đó. Không biện minh, không chối cãi, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Cuộc đối chất hôm ấy bị phát trực tiếp bởi vô số ống kính. Một lần nữa tôi bị đẩy lên tâm điểm dư luận. Chỉ khác rằng lần này, không còn là những lời mắng nhiếc cay nghiệt, mà là làn sóng thương hại, bênh vực và những tiếng nói “công lý” muộn màng.
Thật châm biếm.
Đó lại là thứ tôi không cần nhất.
Mạng xã hội dậy sóng.
【Thiện ác hữu báo】【Muộn còn hơn không】
Mọi người khen chú Trương cuối cùng cũng nói ra sự thật.
Nhưng họ không biết — không phải ông đột nhiên thức tỉnh.
Mà là… tôi đã đi tìm ông.
Chương 9
Khi cha tôi và Từ Lãng một lần nữa mang danh “tình thân” và sức ép dư luận đến ép tôi thỏa hiệp, ý nghĩ bị vùi sâu suốt hai mươi năm — từ khi tôi mới tám tuổi — cuối cùng cũng trỗi dậy.
Tôi phải nói ra sự thật.
Để anh trai và bà nội tôi, ngoài máu và lửa, còn có một lời công bằng dành cho họ.
Giờ đây, tôi đã làm được.
Nhưng trong lòng không có chút thanh thản nào. Chỉ còn khoảng trống lạnh lẽo, như thể đã dốc cạn toàn bộ sức lực để mở một cánh cửa phủ bụi, rồi nhận ra phía sau không phải ánh sáng… mà là bóng tối sâu hơn.
Bởi vì dù sự thật có được phơi bày bi thương đến đâu…
Anh tôi và bà nội tôi cũng sẽ không bao giờ trở lại.
Nửa tháng sau.
Điện thoại reo lên.
Giọng cha tôi khàn khàn đến mức khó nhận ra: “Nguyệt Nguyệt… mẹ con xuất huyết não, nguy kịch rồi. Bà muốn gặp con lần cuối. Con… có thể tới không?”
Mùi thuốc sát trùng trong bệnh viện nồng đến nghẹt thở.
Người phụ nữ đã sống trong điên loạn suốt hai mươi năm giờ đây ánh mắt lại sáng rõ khác thường. Bà gầy rộc, chỉ còn da bọc xương. Bàn tay lạnh buốt nắm chặt tay tôi, như sợ buông ra là mất.
“Nguyệt Nguyệt…” Giọng bà yếu ớt như sắp tan đi, nhưng từng chữ lại rõ ràng lạ thường. “Phải sống… sống cho thật tốt…”
Tôi siết lại tay bà, khẽ đáp: “Vâng.”
Giây tiếp theo, hơi ấm trong tay bà tắt dần.
Tang lễ hôm đó lất phất mưa.
Cha tôi đứng trước mộ, chỉ trong một đêm như già thêm hai chục tuổi.
Ông nhìn tôi, mắt đỏ ngầu: “Danh hiệu anh hùng bị thu hồi rồi. Đội cũng cho ba thôi việc. Từ Lãng… cũng bỏ đi. Nó trách ba, nói nếu không cứu nó thì đã không phải sống trong món nợ ân tình. Đã vậy sao năm đó còn cứu nó? Ha… đúng là nuôi ong tay áo.”
Ông cười khô khốc, nụ cười méo mó hơn cả khóc.
“Ba hối hận rồi, Nguyệt Nguyệt. Thật sự hối hận.”
“Ba không hối hận vì cứu người… chỉ hối hận vì đã bỏ các con.”
“Ba có lỗi với mẹ con, với bà nội, với anh con… và với con.”
“Con… còn hận ba không?”
Tôi im lặng nghe hết.
Tuyết bắt đầu rơi, mỏng và lạnh, nhưng không còn khiến tôi run như năm ấy.
“Tôi không hận ông nữa.”
Tôi nói nhẹ nhàng, bình thản đến mức chính mình cũng thấy xa lạ.
“Cho nên… cũng chẳng có gì để tha thứ.”
“Có lẽ ông từng là một anh hùng. Điều đó tôi không phủ nhận.”
Tôi ngẩng lên nhìn tấm ảnh nhỏ của mẹ trên bia mộ.
“Chỉ là… tôi không thích hợp làm con gái của một anh hùng.”
Tuyết rơi dày hơn.
Tôi không quay đầu nhìn lại ông lần cuối, bước thẳng vào màn trắng mịt mùng.
Sau lưng tôi là sự sụp đổ của một thời đại, và một tiếng thở dài nặng trĩu tan vào gió.
Còn phía trước —
Là quãng đời còn lại, cuối cùng cũng không còn bị ánh lửa năm ấy chiếu rọi.
Thuộc về riêng tôi.