Tôi Nghỉ Việc
Ba năm liên tiếp bị bốc trúng trực Tết, tôi ôm theo đơn hàng trị giá hàng chục triệu, thẳng tay nhảy việc.
Tôi đang loay hoay chọn chuyến bay về quê thì điện thoại rung lên. Một tin nhắn bật ra từ nhóm chat mang cái tên rất “đáng yêu” — “Liên minh không phải trực Tết”.
【Lát nữa bốc thăm vẫn làm như mọi năm nhé, tụi mình chuẩn bị sẵn toàn phiếu “không trực”, chỉ chừa lại mấy tờ “trực”. Sở Vân rút kiểu gì cũng dính】
Bên dưới là một loạt icon OK nối đuôi nhau.
【Trời ơi cười muốn xỉu, hai năm liền cô ta trực, cứ tưởng số đen, ai ngờ là có bàn tay sắp xếp】
【Không phải lúc nào cũng tỏ ra giỏi giang à? Lấn át cả sếp thì bị chỉnh cho bớt ngông cũng đáng. Tao chỉ chờ cảnh sếp giả bộ vỗ về cô ta thôi】
Ngón tay tôi dừng khựng lại trên màn hình.
Trong đầu trống rỗng mất vài giây.
Những gương mặt vẫn ngày ngày cười nói thân thiết, miệng khen tôi hết lời, giờ đây lại hùa vào nhau chế giễu, nói xấu không cần che giấu.
Tôi lặng lẽ thoát khỏi khung chat, quay lại giao diện đặt vé máy bay.
Không chần chừ thêm một giây, tôi nhấn xác nhận thanh toán.
Tết này — tôi không trực nữa.
Và cũng không ở lại đây thêm lần nào nữa.