CHƯƠNG 7
“Sở Vân! Cô to gan thật, dám lôi kéo khách hàng của bọn tôi? Hành vi này phá vỡ trật tự thị trường, đạo đức kinh doanh cũng chẳng còn! Tôi sẽ báo Vương Tổng, kiện cô ra tòa!”
Nhìn bộ dạng Phó Vũ Hân tức đến méo cả mặt, tôi không nhịn được bật ra một tiếng cười lạnh.
“Phó Vũ Hân, luật không rành thì nên đi hỏi luật sư. Sản phẩm của Hải Nạp và Đỉnh Thịnh hoàn toàn khác nhau, chẳng dính dáng gì tới cạnh tranh không lành mạnh cả. Theo logic của cô, chẳng lẽ cứ ai mở siêu thị mới thì chỉ được bán hàng của Đỉnh Thịnh, không được chọn thương hiệu khác sao?”
Cô ta nghẹn họng, mặt lúc trắng lúc đỏ, còn chưa kịp nghĩ ra lời phản bác thì bên phòng họp của Đỉnh Thịnh đã bỗng ồn ào náo loạn.
“Chính sách gì mà bóc lột thế này? Bắt tụi tôi vừa bỏ tiền vừa làm không công, coi tụi tôi là đồ ngu à?”
“Trước giờ chính sách của Giám đốc Sở đều win–win, giờ thì chỉ thấy các người ăn hết, còn tụi tôi gánh lỗ! Không hợp tác với Đỉnh Thịnh nữa thì chết chắc hay sao?”
“Đi! Sang bên Hải Nạp! Nghe nói dự án của Giám đốc Sở lợi nhuận rất tốt, ký hợp đồng cũng đông rồi. Theo cô ấy bao năm, ánh mắt chọn đối tác chưa bao giờ sai!”
Một đám người ùn ùn kéo về phía tôi, phía sau là Vương Quyền hớt hải chạy theo, mồ hôi túa ra như tắm.
Thấy tôi, ánh mắt ông ta như muốn phun lửa.
“Sở Vân! Sao cô lại xuất hiện ở đây?”
9
Tôi bật cười trong bụng. Việc tôi gia nhập Hải Nạp có phải chuyện bí mật đâu, ông ta còn diễn trò ngạc nhiên cho ai xem?
Không buồn đáp lời, tôi liếc ông ta một cái rồi tiến lên tiếp đón các khách hàng. Tôi bắt tay từng người, đích thân đeo thẻ khách mời, phong thái ung dung, tự tin, thậm chí còn điềm tĩnh hơn cả khi còn làm ở Đỉnh Thịnh.
Vương Quyền đứng chết trân vài giây, rồi như gà mắc tóc, lao lên chắn trước cửa, cố ngăn mọi người lại.
Giọng ông ta gấp gáp, lộ rõ hoảng loạn:
“Mọi người bình tĩnh đã! Chúng ta hợp tác cả chục năm nay rồi, sản phẩm Đỉnh Thịnh vẫn luôn được thị trường công nhận. Chỉ vì một năm lợi nhuận kém mà cắt đứt sao? Đường dài mới biết ngựa hay…”
Có người lập tức chửi thẳng:
“Ngựa hay cái gì! Một năm không lời là không lời, ông tưởng tụi tôi làm từ thiện à? Ông thì no nê, tụi tôi nuôi cả đống nhân viên, lấy gì sống?”
“Đúng vậy! Tiền đâu phải từ trên trời rơi xuống. Dựa vào đâu bắt tụi tôi đổ vốn để gánh doanh thu cho ông? Tránh ra đi, đừng cản đường tụi tôi kiếm ăn!”
Vương Quyền bị đẩy sang một bên, loạng choạng như con quay.
Nhìn phòng họp bên mình trống trơn lạnh lẽo, ông ta không giữ nổi vẻ đạo mạo giả tạo nữa, quay sang gào lên với tôi:
“Sở Vân! Cô ác thật! Nghỉ việc rồi còn lôi hết khách đi, giờ cô vừa lòng chưa? Cô muốn tôi phá sản mới chịu sao?”
Tôi nhìn ông ta, giọng lạnh tanh:
“Vương Quyền, tôi phải công nhận, khả năng đổ lỗi của ông ngày càng thuần thục. Khi Trương Tổng không gia hạn hợp đồng, tôi đã khuyên ông xem lại chính sách và sản phẩm. Tôi có ép ai rời đi không?”
Ông ta sững người.
Tôi tiếp tục, từng lời như dao cứa:
“Chính ông cố chấp nghe theo phương án của Phó Vũ Hân, khiến khách hàng không kiếm được lợi nhuận, đó mới là nguyên nhân họ quay lưng. Có liên quan gì đến tôi?”
“Khách hàng làm ăn vì lợi ích, không phải vì nghĩa tình. Ông cũng là thương nhân, chẳng lẽ không hiểu đạo lý đơn giản này?”
Lời nói dứt khoát khiến Vương Quyền như bị giội một gáo nước lạnh, đứng đờ ra tại chỗ.
Đột nhiên, mắt ông ta đỏ ngầu, quay người tát thẳng vào mặt Phó Vũ Hân.
“Chát!”
Cả đại sảnh im phăng phắc.
Phó Vũ Hân bị đánh xoay người ngã xuống, má sưng đỏ rực.
“Phó Vũ Hân! Con đàn bà chết tiệt! Nếu không phải mày bày kế lừa Sở Vân, tao đâu làm trò bốc thăm giả, ép cô ta trực Tết suốt ba năm? Kế hoạch ngu xuẩn của mày phá hỏng hết mọi thứ! Năm nay công ty chẳng có nổi một hợp đồng! Đúng là sao chổi!”
Phó Vũ Hân loạng choạng đứng dậy, ánh mắt đầy châm biếm, không còn chút giả dối nào:
“Ông còn mặt mũi nói à? Rõ ràng chính ông muốn mượn tay tôi đá Sở Vân ra khỏi công ty. Ông sợ cô ấy lương cao, nắm gần hết khách hàng, lo cô ấy uy hiếp vị trí của ông. Giờ xảy ra chuyện lại đổ hết tội lên đầu tôi?”
“Ông nhỏ nhen, ghen ghét người tài, chính lòng tham của ông mới là thứ giết chết Đỉnh Thịnh! Phá sản là quả báo, ông đáng đời!”
Hai người lao vào cãi cọ, chẳng mấy chốc biến thành ẩu đả.
Tôi gọi cảnh sát.
Cả hai bị đưa đi, sảnh hội nghị dần trở lại yên tĩnh.
Mọi thứ — cuối cùng cũng khép lại.