THẦY GIÁO CHỦ NHIỆM
Chỉ vì tôi lỡ tay ăn mất cái bánh trứng mà thằng em mang về, thế là từ hôm đó tôi ngang nhiên bước vào con đường “được em trai bao nuôi”.
Cho tới một ngày, đang đứng chờ nó đưa cơm bên hàng rào sắt trước trường, tôi bị giáo viên chủ nhiệm của nó bắt tại trận.
Người đàn ông đó mặt đen như đáy nồi, quát ầm lên:
“Là cô đúng không? Chính cô ép học sinh lớp tôi ngày nào cũng mua đồ ăn cho mình?!”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.
Cao hơn mét tám, vai rộng, tóc mai hơi xoăn tự nhiên, gương mặt sáng sủa đến mức có thể đi đóng phim thanh xuân vườn trường.
Nhưng trớ trêu thay… anh ta lại mặc chiếc áo polo màu xám nhạt kiểu mấy chú cán bộ phường hay mặc đi họp tổ dân phố.
Tôi rơi vào trầm mặc sâu sắc.
Sau ba giây suy nghĩ, tôi vừa nhai nốt miếng bánh trong miệng, vừa nghiêm túc hỏi:
“Chuyện đó… để tính sau.”
“Hay là… mình hẹn hò trước nhé?”