Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Anh chợt hiểu ra, ý nghĩ đó không phải thứ để chôn vùi cho xong — mà giống một hạt mầm vùi xuống đất, âm thầm hút dinh dưỡng, rồi một ngày bật lên khỏi mặt đất, bén rễ và lớn dần.
Wow.
Đúng là phong cách “cán bộ lão thành”. Nói chuyện mà như đang đọc diễn văn tổng kết cuối năm vậy. Chuẩn hệ cổ điển.
Tôi nghĩ thêm chút rồi hỏi tiếp:
“Nhưng anh từng bảo không thích quen người ít tuổi hơn mình mà?”
Thẩm Minh Di hơi nhíu mày, cân nhắc rất nghiêm túc.
“Trước đây anh có nói vậy… Nhưng thật ra chênh lệch cũng không đáng bao nhiêu. Với lại chúng ta vẫn còn trẻ. Tuổi tác mang theo vài khác biệt, nhưng vốn dĩ đời người là quá trình học hỏi. Không cần gấp gáp. Cứ đi từng bước, mọi thứ tự nhiên sẽ vào vị trí của nó. Những điều không nắm rõ… cũng không cần cố truy tới cùng.”
Tôi giữ nguyên vẻ mặt vô cảm nghe anh thao thao bất tuyệt.
Trong đầu chỉ có một dòng chữ chạy ngang:
Đừng giảng đạo nữa, xin sư phụ dừng bài giảng tại đây…
Không biết anh có đọc được suy nghĩ của tôi không mà đột nhiên im bặt.
Anh nhìn tôi rất nghiêm túc.
“Trước giờ anh chưa từng yêu ai. Có thể sẽ còn vụng về. Nếu vậy… em vẫn đồng ý ở bên anh chứ? Làm người đồng hành lâu dài với anh?”
Đồng hành… lâu dài?
Hai chữ ấy làm không khí bỗng trang trọng hẳn lên.
Tôi cố nhịn cười, nghiêm mặt gật đầu:
“Được thôi, đồng chí Thẩm. Từ hôm nay chúng ta chính thức thiết lập quan hệ yêu đương trong sáng, không pha tạp.”
Anh bật cười:
“Được, bạn học Giang.”
Tôi sực nhớ ra chuyện gì đó:
“Hồi em theo đuổi anh, anh nghĩ gì vậy?”
Anh ngẩng đầu nhìn lên trời góc bốn mươi lăm độ, ánh mắt xa xăm như robot đang load dữ liệu.
“Lúc đó trong đầu anh chỉ có một câu: ‘Ông già ơi, sự nghiệp ông sắp tiêu rồi, danh tiếng cũng bay theo luôn.’”
Tôi cười đến mức suýt sặc.
Hóa ra anh cũng không hề bình thản như vẻ ngoài.
Anh nhìn tôi một lát rồi hỏi:
“Anh có thể ôm em một chút không?”
Tôi cố tình hỏi lại:
“Lý do?”
Anh suy nghĩ rồi đáp:
“Người ta nói lồng ngực bên phải thiếu một nhịp đập. Ôm nhau… có thể bù lại khoảng trống đó.”
“Anh muốn thử xem cảm giác thế nào.”
18
Tôi nhảy chân sáo về nhà.
Vừa mở cửa đã bị ba cặp mắt khóa chặt.
Tôi lắp bắp:
“Sao… sao vậy? Chưa ăn cơm à? Đợi con hả? Cảm ơn nha…”
Ba tôi lạnh giọng:
“Ba thấy con đứng nói chuyện với thầy Thẩm hơn nửa tiếng.”
Mẹ tôi tiếp lời:
“Mẹ còn thấy hai đứa ôm nhau.”
Giang Dự gào lên như tận thế:
“AAAAAAAA! Điều em sợ nhất cuối cùng cũng xảy ra! Ông trời ơi sao lại hại con như vậy! Ai đó tát em một cái đi, nói đây không phải sự thật đi!”
Ồn ào đến mức tôi muốn đội đất.
Có lúc tôi thật sự nghi ngờ Giang Dự thuộc cung Bọ Cạp đầu thai.
Tôi hít sâu, bình thản tuyên bố:
“Ừ. Chị với Thẩm Minh Di vừa trao đổi nghiêm túc về tình cảm. Kết luận là bọn chị bắt đầu yêu nhau rồi.”
Giang Dự:
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAA!!!”
Mẹ tôi đá nó một cái cho yên.
Ba tôi nhìn tôi cố giấu nụ cười, lắc đầu:
“Em nhìn con gái mình đi, mới có bạn trai mà cười như trúng số độc đắc.”
Tôi: “……”
Sau bữa cơm, anh nhắn tin báo đã về tới nhà.
【Anh vừa đọc lại mấy tin nhắn hồi mới quen. Cảm giác mấy câu mình từng nói… giờ quay lại vả thẳng vào mặt anh như boomerang vậy 😓】
Tôi bật cười.
Boomerang cơ à?
Nghe vậy mới thấy anh cũng bắt đầu “có mùi đời” rồi.
Tôi đáp:
【Vậy thì để boomerang xử đẹp thầy Thẩm đi nha~ 🌹】
Một lúc sau anh hỏi:
【À đúng rồi, em bảo đang viết truyện đúng không? Tên gì vậy, anh đọc thử.】
Tôi trả lời:
【《Thầy Thẩm mỗi ngày tự vả》】
Thẩm Minh Di:
【……??】
19
Yêu chưa được bao lâu thì trúng ngay dịp 520 — ngày lễ sến súa bậc nhất năm.
Tôi đang ngồi trang điểm, làm tóc.
Giang Dự nằm dài trên sofa, gặm táo rào rạo.
Nó lẩm bẩm:
“Thầy Thẩm nói rồi mà, 520 hay 521 gì đó đều là bẫy tiêu dùng của chủ nghĩa tư bản để kích cầu thôi.”
Tôi không đáp.
Chỉ lặng lẽ nhìn tin nhắn mới nhất từ Thẩm Minh Di, rồi trầm ngâm.
【Bạn học Giang, anh mua hoa hồng, bánh nhỏ và trà sữa em thích rồi. Mười phút nữa anh sẽ đứng dưới nhà em.】
À ha.
Trước mặt học sinh thì phê phán ngày lễ nhân tạo. Sau lưng lại tự nguyện nhảy vào bẫy.
Thẩm Minh Di, anh đúng là tiêu chuẩn kép đấy nhé.
Nhưng nghĩ lại cũng phải.
Trước kia anh còn tận tâm khuyên Giang Dự đừng để tôi “trói buộc bằng đạo đức”.
Cuối cùng chính anh lại ngày nào cũng mang cơm tới cửa cho tôi.
Chuẩn hệ ngoài lạnh trong nóng. Nói một đường, làm một nẻo.
Tôi bật cười.
Hóa ra một khi rơi vào tình yêu… ai rồi cũng giống ai.
Tin nhắn lại đến:
【Anh tới rồi. Hình như trời bắt đầu mưa. Anh đỗ xe ngoài kia, cầm ô xuống đợi em nhé~ ☔】
Tôi nhìn ra cửa sổ.
Quả nhiên mưa lất phất.
Dưới tán ô, anh bước chậm qua màn mưa mờ nhòe.
Mọi thứ xung quanh nhạt đi, chỉ còn bóng dáng anh rõ ràng.
Tôi chợt nghĩ…
Trời thật sự đang mưa sao?
Sao trong thế giới của tôi hôm nay… lại sáng bừng như nắng đầu hè.
(Hết)