Chương 8

Cập nhật lúc: 12-02-2026
Lượt xem: 11

16

Thẩm Minh Di đứng dưới ngọn đèn ven đường.

Anh không còn mặc chiếc polo già dặn kia nữa, mà thay bằng áo thun đen đơn giản, phẳng phiu.

Nhìn qua chẳng khác gì sinh viên năm cuối.

Tôi thầm bĩu môi: Đứng dưới đèn vàng làm màu soái ca, lát nữa muỗi bu kín cho xem.

Điều khiến tôi ngạc nhiên là anh không đeo kính.

Ánh sáng hắt xuống, đôi mắt anh tối mà trong, lấp lánh một cách khó chịu — kiểu đẹp trai mà người ta không muốn thừa nhận.

Tôi đưa cho anh chai xịt chống muỗi.

Vừa xịt, anh vừa hỏi thẳng:
“Dạo này em né tôi à? Tin nhắn cũng chẳng thèm trả lời.”

Tôi tất nhiên chối. Dù không còn định theo đuổi anh, thì anh vẫn là chủ nhiệm của Giang Dự. Tôi đâu ngu đến mức làm không khí trở nên awkward.

“Không có. Em bắt đầu viết truyện mới, phải cập nhật mỗi ngày nên ít cầm điện thoại.”

Anh xịt xong, mùi thuốc chống muỗi bốc lên nồng nặc.

Tôi ho khẽ, lùi ra sau một bước.

Nhưng anh lại tưởng tôi muốn bỏ đi.

Ngay sau đó, cổ tay tôi bị giữ lại.

“Đợi đã,” anh nói khẽ, “nghe tôi nói hết đã.”

Tôi cạn lời.

Tôi có bảo sẽ đi đâu đâu?

Cái vẻ cuống cuồng này là sao? Thẩm Minh Di bình tĩnh đâu mất rồi?

Tôi đứng yên, nhìn anh.

Không biết từ đâu anh rút ra một khung ảnh.

Bức hình chụp gia đình bốn người: ba anh, mẹ anh, anh… và một phụ nữ trẻ.

Tôi nhìn kỹ thêm.

Khoan đã… chẳng phải là cô gái xinh đẹp đứng cạnh anh tối hôm trước sao?

Anh bình thản giới thiệu từng người:
“Ba tôi. Mẹ tôi. Tôi. Và chị gái tôi.”

Tôi đơ người.

À. Thì ra tôi hiểu lầm thật.

Cảm giác như một quả bom hẹn giờ sắp nổ — điều tôi âm thầm đoán bấy lâu, cuối cùng cũng được xác nhận.

Tôi muốn rút lui.

Nhưng cổ tay vẫn nằm trong tay anh.

“Chắc Giang Dự nói gì đó với em.”

Tôi tròn mắt.

Anh đoán trúng phóc.

“Dù nó có nói gì, tôi đều không thừa nhận. Hiện tại… tôi độc thân.”

“…Ồ.”

Anh buông tay tôi, cất khung ảnh.

“Xong rồi.”

“…Ồ.”

Thấy tôi chỉ đáp mỗi “ồ”, anh bật cười:
“Ồ gì mà ồ? Không định giải thích à? Tự nhiên cắt liên lạc sạch sẽ như vậy.”

Tôi cúi đầu, tim hơi nghẹn.

“Thì… theo đuổi người ta mệt quá. Nghỉ giữa hiệp một chút không được sao…”

Anh nhìn tôi như vừa nghe chuyện cười.

“Em… đang theo đuổi tôi?”

Tôi ngẩng lên:
“Không phải à? Em theo đuổi nghiêm túc lắm đó.”

Anh nhíu mày:
“Giang Kỳ, nếu cách theo đuổi của em là sai tôi làm việc này việc kia… thì tôi thật sự chịu.”

Tôi bắt đầu kiểm điểm bản thân.

Hình như ngoài việc nhắn tin chọc ghẹo, tôi chưa từng làm gì thực tế.

Ngược lại, ngày nào anh cũng mang cơm tới cửa cho tôi.

Suy nghĩ kỹ thì…

Giống như anh mới là người đang theo đuổi tôi?

Tôi cúi gằm mặt.

Cảm giác chẳng khác gì thời đại học bị thầy gọi đứng lên giữa lớp.

Bỗng anh khẽ thở dài.

“Giang Kỳ, em lúc nào cũng khiến tôi bị ‘câu’ mà không biết bước tiếp thế nào.”

“Vậy thì sao?” tôi hỏi nhỏ.

Anh im lặng vài giây, như thật sự cân nhắc.

Tôi ngẩng lên.

Ánh đèn vàng phủ lên gương mặt anh, nửa sáng nửa tối.

Giữa khoảng lặng ấy, giọng anh trầm xuống:

“Vậy thì em đừng câu nữa. Để tôi tự nguyện mắc câu.”


17

Tim tôi đập loạn.

Tôi nhìn vào mắt anh — không còn chút đùa cợt nào.

Tôi chợt nhớ đến câu anh từng nói trước đây.

“Nhưng… trước kia anh bảo không định yêu đương mà.”

Anh khẽ gật đầu.

“Trước kia đúng là vậy. Tôi không có kế hoạch yêu ai cả.”

Anh dừng lại một nhịp.

“Nhưng từ lúc gặp em thì khác.”

Anh nhìn thẳng vào tôi.

“Và tôi không định né tránh nữa.”