Sống Lại Ngày Sinh Con
Sau khi sinh xong, tôi nghiêng đầu nhìn hai đứa nhỏ đang quấn tã nằm cạnh mình, nước mắt cứ thế rơi xuống không sao kìm lại được.
Phải trải qua hai kiếp người… tôi mới có thể tận mắt nhìn thấy bảo bối của mình bình an nằm đây.
Hơi sữa non thoang thoảng trên người con khiến lòng tôi mềm ra, nhưng chưa kịp đắm chìm trong niềm hạnh phúc ấy, tôi đã nhanh chóng đưa ra quyết định.
“Tôi trả mỗi người một vạn. Trong suốt thời gian tôi ở cữ, hai đứa trẻ không được rời khỏi tầm mắt các cô nửa bước. Bất kỳ ai cũng không được bế chúng ra ngoài — kể cả bố ruột!”
Nói xong, tôi lập tức gọi điện cho mẹ, nhờ bà cùng chị dâu tới chăm sóc tôi ở cữ, đồng thời chuyển cho mỗi người một vạn tiền công.
Tiền vừa chuyển xong, Khương Tùng đã hùng hổ xông vào phòng.
“Thẩm Trân, cô bị điên à? Trong chớp mắt tiêu mất bốn vạn?”
“Tọa nguyệt tử không cần tiền sao? Không vào trung tâm ở cữ thì tôi mời mẹ tôi và chị dâu tới, lại thuê thêm hai hộ công. Chẳng lẽ nhà anh chỉ trông vào mỗi mẹ anh mà chăm nổi hai đứa trẻ?”