Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
“Bạn của tôi trước giờ vốn ham vui, ai ngờ hôm nay lại chơi quá đà như vậy!”
Khách khứa xì xào bàn tán, vẻ mặt ai nấy đều đầy hứng thú xem trò hay. Tôi liếc nhìn gương mặt nhăn nhúm, u ám của mẹ chồng mà trong lòng khoái chí vô cùng. Dù bà ta có thiên vị Lưu Nguyệt đến đâu, thì trước bao nhiêu ánh mắt chứng kiến cảnh cô ta dan díu với đàn ông khác, bà ta cũng không thể nào nuốt trôi nổi, huống hồ chuyện này lại bị quá nhiều người nhìn thấy tận mắt.
Việc Lưu Nguyệt cùng gã đàn ông kia làm loạn ngay trong tiệc bách nhật của con tôi rồi bị cáng lên xe cứu thương nhanh chóng lan truyền khắp thành phố, leo thẳng lên bảng tìm kiếm nóng. Đây vốn là khách sạn sang trọng bậc nhất khu vực, khách dự tiệc đông như trẩy hội, ai cũng kéo đến hóng chuyện. Sau vụ này, Lưu Nguyệt coi như hoàn toàn mất sạch mặt mũi.
Điều khiến tôi không ngờ là Khương Tùng lại thật sự có tình cảm sâu đậm với cô ta. Tối hôm đó, anh ta lấy cớ ra ngoài uống rượu rồi lén lút vào bệnh viện. Nhìn đoạn video hai người họ ôm ấp nhau, tôi chẳng hề dao động, chỉ lặng lẽ lưu lại làm chứng cứ. Tôi chờ đến khi mọi thứ đủ đầy, sẽ một lần lật bài ngửa với anh ta.
Tiệc bách nhật qua đi, sức khỏe tôi cũng đã hồi phục. Quê mẹ tôi là một thôn nhỏ, chưa đến trăm hộ, trong làng ai cũng biết rõ gốc gác nhau. Mẹ tôi là con út nên từ nhỏ đã được cưng chiều, đến đời tôi lại là đứa cháu gái duy nhất, mức độ được yêu thương khỏi cần phải nói.
Tôi bế hai con về ngoại, hàng xóm láng giềng kéo đến thăm hỏi, người cho tiền, người biếu quà bánh. Tôi đều lễ phép cảm ơn, sau đó tổ chức một bữa tiệc, đồng thời gọi Khương Tùng tới. Anh ta không ngờ tôi chẳng thèm hỏi han một câu đã tự ý đưa con về nhà ngoại.
5
Anh ta gầm gừ trong điện thoại:
“Thẩm Trân, cô còn có nhân tính không hả? Lưu Nguyệt ra nông nỗi đó rồi mà cô vẫn còn tâm trạng ăn uống!”
Tôi lạnh lùng đáp lại:
“Khương Tùng, đầu óc anh có vấn đề à? Con tôi vừa qua bách nhật, họ hàng nhà ngoại còn chưa gặp mặt, tôi mở tiệc thì có gì sai? Lưu Nguyệt thế nào liên quan gì đến tôi? Chẳng phải cô ta và bạn trai mình chơi quá trớn nên tự chuốc họa sao?”
“Anh nổi điên cái gì? Chuyện đó có dính dáng gì tới anh?”
Mấy câu đó khiến anh ta cứng họng. Tôi trực tiếp ra điều kiện:
“Cầm theo năm vạn tệ, lập tức về làng nhà ngoại tôi. Bao nhiêu người đang chờ, anh là con rể mà không xuất hiện thì đừng trách.”
Biết mình sai lý, Khương Tùng đành phải lết tới. Nhưng anh ta xách theo đủ thứ quà cáp rẻ tiền, nhìn là biết làm cho có lệ.
Tôi cười nhạt đầy khinh thường, ra hiệu cho chị dâu bế con tiến lên đòi lì xì. Khương Tùng ngẩn ra, tôi nhướng mày:
“Quy củ nhà tôi là thế. Con rể tới, con vừa bách nhật, ai muốn nhận lộc thì phải bỏ tiền ra.”
“Trân Trân, anh thật sự không mang theo nhiều tiền…”
“Nói vậy nghe không hay đâu. Tiền trong cửa hàng anh buôn bán tôi chưa từng đụng đến, anh bảo không có tiền thì ai tin?”
Mặt Khương Tùng tối sầm. Anh ta lấy cớ không có tiền mặt, nhưng các chị dâu đã chuẩn bị sẵn, lập tức đưa điện thoại bắt anh ta chuyển khoản. Tôi đứng một bên, khoanh tay lạnh lùng theo dõi, xem anh ta xoay xở thế nào.
Dù tức đến nổ phổi, Khương Tùng vẫn phải móc tiền ra. Chị dâu bật cười mỉa:
“Bình thường tiêu tiền cho hồ ly tinh thì hào phóng lắm, đến lượt nhà mình lại tính toán từng đồng!”
“Hôm nay phải cho nó chảy máu một phen!”
Tôi khẽ nói:
“Cảm ơn chị dâu.”
“Cảm ơn cái gì? Nhớ cho kỹ, đàn bà không đủ độc thì không đứng vững được. Đã quyết không cho nó đường lui thì đừng mềm tay!”
Tôi không phải loại để người ta tùy tiện bắt nạt. Kiếp trước bị lừa đến xoay như chong chóng, nếu đã sống lại mà còn không đòi được công bằng thì đúng là uổng mạng.
Trong bữa tiệc, mọi người thay nhau chuốc rượu Khương Tùng đến say mềm. Tôi nhân cơ hội lấy điện thoại anh ta, mở khóa rồi sao chép toàn bộ lịch sử trò chuyện.
Càng xem tôi càng tức đến run người, tát liền hai cái mà anh ta vẫn không tỉnh. Có lẽ anh ta nghĩ tôi yêu anh ta mù quáng nên hoàn toàn không đề phòng, mật khẩu điện thoại vẫn là ngày sinh của mình.
Những đoạn chat phơi bày rõ ràng kế hoạch hãm hại tôi. Kế này hỏng liền có kế khác. Ngay hôm qua, anh ta còn bàn với Lưu Nguyệt cách đuổi hai bà hộ công, ép mẹ và chị dâu tôi về quê, rồi ra tay với tôi ngay tại quán mạt chược.
Lưu Nguyệt nhắn:
“Khương Tùng, anh tin em, em không phản bội anh. Em cũng không hiểu sao lại ngất đi, chắc chắn Thẩm Trân đã phát hiện điều gì đó!”
Khương Tùng đáp:
“Không thể. Thuốc là mẹ anh tự tay bỏ. Thẩm Trân có tinh ranh mấy cũng không đề phòng mẹ. Chắc chỉ là sơ suất thôi. Em yên tâm, anh không chê em đâu. Gã kia anh sẽ xử lý.”
Đọc xong, tôi chỉ cười lạnh. Bọn họ đâu biết rằng lúc mẹ chồng bỏ thuốc, chị dâu tôi đã cho em họ đứng ngay phía sau và âm thầm tráo đổi từ sớm.