Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
7
“Tôi chỉ lấy của anh hơn ba trăm vạn, còn chưa tính đến số tiền anh vung cho Lưu Nguyệt. Anh nên biết điều mà cảm thấy may mắn. Nếu còn dây dưa, tôi sẵn sàng đưa anh ra tòa đến cùng.”
Đến nước này, Khương Tùng hiểu rõ không còn đường thoát, cuối cùng cũng cắn răng ký tên. Lưu Nguyệt thì gào lên không ngớt:
“Cô ép cung tôi! Tôi sẽ báo cảnh sát!”
Bà nội tôi bước tới, giáng thêm một bạt tai:
“Cứ báo đi! Bà già này quen biết không ít người đâu. Tôi sẽ in hết video của cô, dán khắp khu nhà cô ở, rồi hỏi bố mẹ cô xem đã dạy con cái kiểu gì!”
“Phá hoại gia đình người khác, lại còn lăng nhăng bên ngoài! Nghe nói ngay tiệc bách nhật của chắt tôi, cô còn làm loạn đến mức phải nhập viện, thử xem cô còn mặt mũi nào mà đi báo cảnh sát!”
Bà ngoại cùng các cậu mợ tôi cũng đã chuẩn bị sẵn ảnh chụp. Vừa nhìn thấy, Lưu Nguyệt lập tức mềm nhũn.
“Trân Trân… nể tình chúng ta từng là bạn…”
Tôi lạnh lùng nhìn cô ta, ánh mắt khiến Lưu Nguyệt lập tức im bặt. Sau khi Khương Tùng ký xong, chúng tôi đến Cục Dân chính làm thủ tục. Dù còn một tháng thời gian hòa giải, tôi cũng chẳng hề lo lắng.
Hai đứa nhỏ được hộ công đưa ở lại nhà ngoại. Mẹ chồng biết chuyện thì tức đến phát điên, nhưng tôi không khách sáo. Tôi giao con cho chị dâu và các cậu chăm sóc, còn bản thân dẫn theo hai anh họ và hai em họ quay về nhà, đề phòng Khương Tùng âm thầm chuyển tài sản.
Mẹ chồng vừa nghe vậy liền gào khóc om sòm, nhưng mợ và cô tôi chẳng nể nang, túm lấy bà ta mà đánh. Quán mạt chược đông kín người xem trò vui. Khương Tùng sợ mất mặt, vội kéo mẹ về. Một mình bà ta không chống nổi mấy người, bị đánh cho sưng vù mặt mũi. Thấy Khương Tùng cũng thảm hại chẳng kém, bà ta òa khóc:
“Kiếp trước tôi gây nghiệp gì mà rước về loại con dâu này!”
“Bà đúng là có nghiệp thật,” tôi cười lạnh, “vì mới cưới được người hiền như tôi. Không thì giờ này con trai bà đang bóc lịch rồi. Đồ già kia, video bà bỏ thuốc tôi giữ đủ cả, còn gây chuyện nữa tôi cho bà vào tù luôn.”
Mẹ chồng lập tức câm nín, co rúm lại. Khương Tùng định mở miệng giải thích, tôi cắt ngang:
“Khỏi nói. Dọn đồ cho nhanh. Làm xong thủ tục ly hôn, tiền chuyển đủ, mỗi tháng nhớ đưa bốn nghìn tiền nuôi con.”
“Đừng hòng quên!”
Khương Tùng nghẹn họng. Mọi chuyện xong xuôi, tôi mới thật sự nhẹ nhõm. Một tháng sau, tôi nhận giấy ly hôn, Lưu Nguyệt cũng có mặt.
“Trân Trân, cậu yên tâm, tớ sẽ chăm sóc anh ấy thật tốt.”
Tôi bật cười khinh miệt:
“Nhà Khương Tùng sẽ không bao giờ cho một con gà không biết đẻ bước vào cửa đâu. Cô có cố cũng vô ích.”
Lưu Nguyệt tái mét:
“Cô—!”
Tôi chẳng buồn đôi co, cầm giấy ly hôn lên xe rời đi. Ngay sau đó, tôi công khai video hai người họ gian díu lên mạng, kèm theo vị trí.
“Quán mạt chược nhỏ mà bẩn thỉu không ngờ. Cảm ơn con gái nhà họ Lưu đã thay tôi ‘chăm sóc’ chồng. Hôm nay tôi chủ động nhường chỗ cho hai người.”
Cư dân mạng nhanh chóng đào lại chuyện Lưu Nguyệt chính là nữ chính vụ làm loạn phải nhập viện trong tiệc bách nhật. Danh tiếng của cô ta lần này đúng là vang dội hơn bao giờ hết.
Khương Tùng tức điên gọi cho tôi:
“Thẩm Trân! Cô đã hứa không công khai!”
“Tôi chỉ hứa trước khi ly hôn thôi. Sau ly hôn thì không tính. À, tôi cũng báo cảnh sát rồi.”
Tôi thản nhiên cúp máy. Phía sau là tiếng anh ta gào thét hòa lẫn tiếng còi xe cảnh sát. Mẹ chồng cũ thấy công an thì run rẩy chỉ thẳng vào Lưu Nguyệt:
“Là cô ta xúi tôi làm!”
8
Lưu Nguyệt hoảng loạn:
“Mẹ… sao mẹ có thể nói vậy?”
“Ai là mẹ cô! Chính cô phá nát cuộc đời con trai tôi, đúng là đồ sao chổi!”
Lúc này Lưu Nguyệt mới nhận ra mình đã đâm đầu vào loại người nào. Cô ta tức điên, lao vào đánh nhau với mẹ chồng cũ ngay tại đồn cảnh sát. Cuối cùng, tự gây tự chịu. Vì chưa gây thương tích trực tiếp cho tôi nên mẹ chồng cũ chỉ bị tạm giữ hành chính, còn Lưu Nguyệt thì bị đánh đến mặt mày bầm dập.
Khương Tùng mất sạch danh tiếng. Cửa hàng sửa chữa điện thoại của anh ta trong thành phố cũng lao đao vì scandal. Cư dân mạng liên tục gửi vòng hoa, mắng anh ta là kẻ lòng lang dạ thú, thậm chí còn âm mưu hãm hại vợ tào khang.
“Muốn đá vợ ra tay trắng, đàn ông gì mà vừa ác vừa bẩn!”
“Vợ mang thai mười tháng sinh con, hắn lại định nuốt sạch tài sản!”
“Xin tóm tắt: tinh trùng hắn cực thấp, vợ phải làm IVF suốt bảy năm mới sinh được song thai, còn tiểu tam thì vô sinh. Đúng là tuyệt phối!”
Dư luận mắng chửi khiến cả Khương Tùng lẫn Lưu Nguyệt không dám ngẩng đầu. Đơn vị của Lưu Nguyệt lập tức sa thải cô ta. Bố mẹ cô ta nổi trận lôi đình, mắng một trận rồi tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ. Cô ta hoàn toàn mất sạch thể diện, nói gì đến chuyện cưới xin.
Không cam tâm, Lưu Nguyệt gây sự với Khương Tùng không ngừng. Khương Tùng lúc này cũng chùn bước, một người đàn bà không sinh con thì giữ lại làm gì? Hai người cãi vã không dứt, tôi chẳng buồn quan tâm.
Cầm tiền trong tay, tôi mua một căn hộ gần nhà anh chị dâu để tiện chăm sóc hai bảo bối. Không lâu sau, nghe nói Khương Tùng và Lưu Nguyệt vẫn cưới nhau. Lưu Nguyệt còn nhắn tin khoe mình đã đạt được hạnh phúc.
Tôi không trả lời, chỉ âm thầm tổng hợp toàn bộ lịch sử ăn chơi của cô ta rồi gửi nặc danh đến nhà mới của họ. Tôi biết chắc giữa hai kẻ đó sớm muộn cũng nứt vỡ.
Quả nhiên không lâu sau, tôi nhận tin một người chết, một người bị thương. Khương Tùng phát hiện quá khứ của Lưu Nguyệt, mang ra đối chất. Cô ta vẫn dùng chiêu khóc lóc thanh minh, nhưng trớ trêu thay, mấy gã bạn trai cũ lại xuất hiện ngay dưới sảnh chung cư.
Khương Tùng lao xuống cãi nhau thì bị mỉa mai là “kẻ đổ vỏ”. Hóa ra Lưu Nguyệt vô sinh không phải do bẩm sinh mà do lối sống buông thả gây bệnh. Trong cơn giận dữ, Khương Tùng cầm dao đâm cô ta, còn đám đàn ông kia đẩy anh ta ngã từ trên cao. Một chết, một trọng thương. Gia đình Lưu Nguyệt kiện Khương Tùng, chờ anh ta là những năm tháng trong tù.
Tôi từ chối mọi liên hệ. Những kẻ đó không đáng để tôi bận tâm.
Kiếp trước tôi bị họ lừa gạt thảm hại, coi như kẻ ngốc. Kiếp này, tôi và các con sống rất tốt, không cần để bọn họ làm bẩn mắt mình.
Nghe nói trong tù Khương Tùng sống không yên ổn, bệnh nặng liên miên. Khi đưa ra ngoài chữa trị, mẹ chồng cũ tìm đến cầu xin tôi gặp anh ta lần cuối.
Tôi đến bệnh viện. Thấy tôi, mắt Khương Tùng sáng lên:
“Trân Trân… em đến rồi sao?”
“Anh mơ thấy mình làm nhiều chuyện sai trái.”
Tôi lạnh lùng đáp:
“Không phải mơ đâu. Kiếp này tôi chính là đến đòi nợ. Thấy anh sống dở chết dở thế này, tôi yên tâm rồi.”
Khương Tùng suýt thổ huyết. Tôi quay đi, mỉm cười nhẹ nhõm.
“Cho anh nhìn con một chút…” anh ta gào lên sau lưng.
Tôi không ngoảnh đầu. Con tôi sẽ sống hạnh phúc, còn anh ta chỉ là kẻ qua đường trong đời tôi.
Nửa tháng sau, Khương Tùng chết. Quán mạt chược của mẹ chồng cũ cũng đóng cửa. Cuộc sống khốn khó của bà ta không còn liên quan gì đến tôi.
Con đường phía trước của tôi, rộng mở và sáng rõ.