Sơ Sơ

Cập nhật
11-03-2026
Thể loại
Lượt xem
90
Trạng thái
Chưa xác định

Tôi kết hôn với một chàng trai ngốc nghếch nhưng lại cực kỳ đẹp trai mà mình tình cờ nhặt được.

Đêm tân hôn, anh chỉ biết ôm tôi, hết hôn lại dụi đầu vào vai tôi, chẳng biết làm gì hơn.

Cuối cùng tôi không chịu nổi nữa, trực tiếp đè anh xuống giường, cười gian xảo:

“Đồ ngốc này, sao anh chỉ biết liếm đầy mặt em vậy? Thôi được rồi, để em dạy anh vài thứ thú vị hơn.”

Kể từ hôm đó, tôi ngày nào cũng “dạy học” cho anh.

Mà mỗi lần như vậy, người được lợi nhiều nhất dường như vẫn là tôi.

Thời gian trôi qua, chàng trai ngốc luôn bám lấy tôi ngày nào dần hồi phục.

Anh không còn ngây ngô nữa.

Người đàn ông trước kia chỉ biết cười ngốc nghếch giờ đã trở thành một nhân vật cao cao tại thượng, đứng ở vị trí mà tôi không thể chạm tới.

Và… anh cũng không còn nhớ tôi là ai.

Sau đó, cuộc sống của tôi quay trở lại quỹ đạo bình thường.

Cho đến ngày tôi chuẩn bị đi xem mắt.

Ngay trước khi ra khỏi nhà, cửa bỗng bị đẩy mạnh ra.

Anh đứng ở đó.

Ánh mắt đỏ hoe, hơi thở gấp gáp như vừa chạy một quãng rất xa.

“Tô Nhiên.”

Anh gọi tên tôi, giọng khàn khàn.

“Em mà dám đi…”

Anh nhìn tôi chằm chằm, như thể đang liều mạng giữ lại thứ gì đó.

“…tôi chết cho em xem.”