Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Phó Kỳ An mời tôi đến nhà anh.
Tôi còn đang chần chừ thì anh đã ném ra một “mồi câu”.
“Em không có gì muốn hỏi anh sao?”
Anh luôn nhạy bén với cảm xúc của tôi như vậy.
Anh biết rõ từ lúc nghe những lời kia, tôi cứ mãi ngẩn người suy nghĩ.
Nhưng còn anh thì sao?
Anh có cần ai đó lắng nghe mình không?
Trước kia, khi anh vẫn là Trình Dương, thế giới của anh đơn giản đến mức gần như chỉ có tôi.
Nếu anh có tâm sự, cũng đều xoay quanh tôi.
Vì vậy khi ấy tôi có thể thẳng thắn hỏi han, dỗ dành anh, chẳng cần dè chừng.
Nhưng bây giờ thì khác.
Anh là Phó Kỳ An.
Quá khứ của anh, tôi hoàn toàn không biết gì.
Tôi thậm chí không chắc… anh có muốn để tôi biết hay không.
Tôi khẽ mím môi.
“Nếu anh không muốn nói thì…”
“Vợ.”
Anh đột nhiên gọi tôi.
“Hả?”
Tôi vừa ngẩng đầu lên.
Anh đã cúi xuống hôn tôi.
Nụ hôn sâu đến mức khi anh buông ra, khóe mắt tôi đã ướt vì thiếu không khí.
Anh vẫn còn lưu luyến, chạm trán mình vào trán tôi.
Giọng anh mềm xuống, vừa như làm nũng vừa có chút yếu thế.
“Anh còn mong em thương anh nhiều hơn nữa, sao lại không muốn nói chứ?”
Gia đình Phó Kỳ An… chưa bao giờ đối xử tốt với anh.
Mẹ anh luôn mong có một cô con gái.
Nhưng khi sinh anh, bà bị băng huyết, từ đó không thể mang thai nữa.
Vì Phó Kỳ An từ nhỏ đã xinh xắn, bà liền nuôi anh như con gái.
Anh lớn lên trong váy áo, búp bê và những lời khen “con gái thật xinh”.
Cho đến khi anh dần trưởng thành.
Những đường nét nam tính bắt đầu lộ rõ.
Lúc ấy, nhà họ Phó nhận nuôi một bé gái.
Phó Kỳ Nguyện.
Chính là “vị hôn thê” mà mẹ anh luôn nhắc tới.
Sau khi có cô con gái nuôi ấy, tình yêu thương của bà dường như đều dồn hết cho Phó Kỳ Nguyện.
Còn Phó Kỳ An…
Lại bị yêu cầu quay về làm con trai.
Nhưng mười năm sống như con gái đã trở thành thói quen.
Từ cách nói chuyện, cử chỉ, đến cuộc sống hằng ngày.
Mười năm tiếp theo, anh bị ép phải “sửa lại”.
Mãi đến sau một quãng thời gian dài chịu đựng, anh mới miễn cưỡng trở thành một người “bình thường” trong mắt họ.
Nhưng áp lực quá lớn đã khiến tinh thần anh hoàn toàn sụp đổ.
Rồi một ngày bình thường.
Phó Kỳ An nhảy xuống sông.
Khi được cứu lên…
Đầu óc anh đã không còn tỉnh táo nữa.
Ý thức thoái hóa nghiêm trọng.
Và gia đình anh.
Chỉ đơn giản… vứt bỏ anh.
Còn lý do bây giờ họ quay lại tìm anh—
Là vì ông nội anh để lại một khối tài sản khổng lồ.
Muốn mở két sắt đó, cần phải xác nhận mống mắt của anh.
Tôi gần như không dám tin những gì vừa nghe.
Làm sao có thể tồn tại những người nhẫn tâm như vậy…
“Bọn họ quá đáng quá.”
Phó Kỳ An nghiêng người lại gần, nhẹ nhàng hôn đi những giọt nước mắt trên mặt tôi.
“Cho nên vợ mới là người đối xử với anh tốt nhất trên đời.”
“Em chưa từng chê anh là kẻ ngốc.”
Ban đầu chúng tôi nằm song song trên sofa.
Tôi khẽ xoay người.
Rồi nằm lên người anh, tựa đầu vào ngực anh.
Ngực anh khẽ rung.
“Em đang thấy thương anh sao?”
Tôi khẽ “ừm” một tiếng.
“Em chỉ muốn ở gần anh thêm một chút.”
Tôi lắng nghe nhịp tim của anh.
Rồi thì thầm:
“Cái tên Phó Kỳ An… là do ông nội anh đặt.”
Ông mong anh cả đời được bình an.
Chỉ là…
Ông chắc chắn không thể ngờ rằng hai mươi năm đầu đời của anh lại khổ sở đến vậy.
Tôi cố nuốt lại cảm giác cay xè nơi sống mũi, ngẩng lên nhìn anh.
“Anh tin không?”
“Dù anh là Trình Dương… hay là Phó Kỳ An…”
“Em vẫn sẽ yêu anh như nhau.”
Phó Kỳ An cúi xuống, hôn nhẹ lên trán tôi.
“Vợ à.”
“Ngay từ lúc em chọn kết hôn với anh… em đã cho anh câu trả lời rồi.”
Chúng tôi cứ ôm nhau như vậy rất lâu.
Khoảng nửa tiếng sau.
Tôi bắt đầu buồn ngủ.
Anh vỗ nhẹ lưng tôi.
“Để anh bế em lên giường nhé?”
“Không.”
Tôi lười biếng lắc đầu.
“Ôm thế này là được rồi.”
Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi phát hiện có người bắt đầu thấy “không ổn”.
Ví dụ như Phó Kỳ An.
Tôi ngẩng đầu trừng anh.
“Sao anh có thể… ngay lúc đang cảm động như vậy chứ…”
Anh khẽ ho một tiếng.
“Đó là phản ứng bản năng thôi.”
Anh ôm tôi nhích lên một chút, vùi đầu vào hõm cổ tôi.
“Vợ à… anh nhớ em lắm.”
Đầu lưỡi ấm nóng lướt nhẹ sau tai tôi.
Giọng anh trở nên khàn khàn.
“Những thứ em dạy anh… anh nhớ rất rõ.”
“Từ ngày rời khỏi tiệm hoa của em, hầu như ngày nào anh cũng nghĩ tới em…”
Tôi vội vàng bịt miệng anh lại.
“Đồ biến thái!”
Giọng anh vang lên mơ hồ trong lòng bàn tay tôi.
“Còn em?”
“Em có nhớ anh không?”
Tôi không trả lời bằng lời.
Chỉ vòng tay qua cổ anh.
Rồi chủ động hôn anh.
Ngoài cửa sổ, lá cây xào xạc trong gió đêm.
Sau bao ngày xa cách.
Cuối cùng chúng tôi cũng gặp lại.
Thật may…
Người vẫn bình an.
(Hết)