Chương 6
Tôi hỏi anh:
“Trước khi anh nhớ ra tên thật của mình… tôi gọi anh là Trình Dương nhé, được không?”
Anh lập tức nở nụ cười rực rỡ như ánh nắng.
Chàng trai ngốc ấy đứng ngây ra một lúc rất lâu mới hiểu rằng… tôi đang muốn giữ anh ở lại.
Trong mắt anh lóe lên tia sáng kinh ngạc, sau đó là niềm vui không giấu nổi.
Tôi sắp xếp cho Trình Dương ở tạm trong căn phòng nghỉ cạnh vườn hoa.
Việc trồng hoa vốn chẳng hề nhẹ nhàng.
Từ khi có anh, tôi bỗng thấy mọi thứ dễ thở hơn nhiều.
Những việc nặng nhọc nhất anh đều giành làm.
Mỗi lần nhìn luống hoa tôi trồng, anh đều nói rất nghiêm túc rằng đó là những bông hoa đẹp nhất trên đời.
Có những đêm tôi thức trắng vì thử nghiệm giống cây ghép mới, anh cũng lặng lẽ thức cùng.
Anh không có thú vui riêng nào cả.
Khi rảnh rỗi, anh chỉ ngồi đó.
Ngắm bầu trời.
Rồi lại nhìn tôi.
Bị anh nhìn mãi, tai tôi nóng bừng lên.
Tôi không nhịn được hỏi:
“Anh cứ nhìn tôi mãi làm gì vậy?”
Trình Dương chống cằm, nở nụ cười ngốc nghếch.
“Sơ Sơ rất đẹp.”
Tim tôi bỗng đập nhanh hơn.
Một đêm nọ, sau khi tỉnh dậy từ giấc mơ hỗn loạn, tôi chợt nhận ra…
Hỏng rồi.
Một người không rõ thân phận, đầu óc cũng chẳng tỉnh táo…
Sao tôi lại có thể rung động trước anh chứ?
Tôi không thể thuyết phục nổi chính mình.
Thế là tôi đưa cho anh ít tiền cùng vài bộ quần áo, bảo anh rời đi.
Tôi dặn anh hãy đến tìm cảnh sát.
Tìm lại gia đình của mình.
Trình Dương chỉ ngơ ngác nhìn tôi.
Không nói một lời.
Kể từ hôm đó…
Anh không xuất hiện nữa.
Cho đến hai tháng sau.
Một đối thủ cạnh tranh không lành mạnh bắt đầu gây khó dễ cho tôi.
Họ sai mấy tên côn đồ tới “cảnh cáo”.
Ban đầu chỉ là đòi tiền.
Nhưng sau đó ánh mắt của chúng bắt đầu trở nên đáng sợ.
Ngay khi tôi cầm kéo chuẩn bị liều mạng—
Một bóng người bỗng lao ra từ phía sau.
Trình Dương.
Anh như một con báo phát điên, lao vào vật lộn với ba tên kia.
Cho đến khi cảnh sát tới.
Lúc đó tôi mới biết…
Suốt thời gian qua, anh vẫn lặng lẽ ở gần vườn hoa.
Âm thầm bảo vệ tôi.
Ban ngày anh nhặt đồ ăn thừa người ta bỏ đi.
Ban đêm lén quay lại căn lán nhỏ ngủ tạm.
Rạng sáng lại rời đi.
Tôi hỏi anh.
Tại sao?
Tại sao bị tôi đuổi đi rồi mà vẫn ở lại?
Tại sao rõ ràng rất sợ đánh nhau…
Nhưng lại có thể liều mạng vì tôi như vậy?
Anh chẳng để tâm tới vết thương trên mặt, chỉ cố nở nụ cười:
“Vì em đối xử tốt với anh.”
…
Lần đó anh bị thương khá nặng.
Vết sẹo để lại ngay trên trán, sát bên khóe mắt.
Chỉ lệch một chút thôi là trúng mắt rồi.
Mỗi lần thấy tôi nhìn vào vết sẹo ấy, anh đều xin lỗi.
Nói rằng anh bất cẩn.
Ngực tôi chợt đau nhói.
Tại sao người xin lỗi lúc nào cũng là anh?
Rõ ràng người bị bỏ lại hết lần này đến lần khác… cũng là anh.
Người bị thương vì tôi… cũng là anh.
Người nên xin lỗi đáng lẽ phải là tôi.
Tôi run run chạm vào vết sẹo trên trán anh.
Rồi đến vết sẹo mới ở bụng dưới.
Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa.
Tôi ôm chặt lấy anh.
“Em xin lỗi…”
“Em xin lỗi…”
“Em xin lỗi…”
Phó Kỳ An ngẩn người.
“Vợ ơi…”
Tôi vùi mặt vào ngực anh, hận không thể nói hết những điều trong lòng.
“Em muốn ở bên anh… nhưng mà…”
Lời nói của tôi rối tung.
“Xin lỗi… là em không tốt… em không nên bỏ rơi anh thêm lần nữa.”
“Không phải vậy.”
Phó Kỳ An ôm chặt lấy tôi.
“Anh biết em làm thế để cứu anh… em không muốn anh chết.”
Tôi khóc một trận thật lớn trong lòng anh.
Sau khi bình tĩnh lại, tôi ngẩng đầu lên, hôn nhẹ vào cằm anh.
“Lúc phẫu thuật… có đau không?”
Mổ mở hộp sọ.
Lúc tỉnh lại chắc hẳn rất đau.
Anh lắc đầu.
Rồi nắm tay tôi đặt lên ngực mình.
“Chỗ này đau.”
Tôi khựng lại.
“Tim anh có vấn đề sao? Nghiêm trọng không?”
Phó Kỳ An không trả lời.
Chỉ nhìn tôi chăm chú.
Khóe môi dần cong lên thành nụ cười.
Lúc này tôi mới nhận ra mình bị trêu.
Tôi bực bội đấm nhẹ vào ngực anh:
“Anh cố tình dọa em đúng không!”
Má lúm đồng tiền của anh càng sâu hơn.
Anh nâng mặt tôi lên, cọ cọ môi vào môi tôi như trước kia, nũng nịu:
“Vợ ơi… mình làm hòa nhé?”
Tôi dẫn Phó Kỳ An đến gặp bà nội.
Lúc trước khi anh đột nhiên rời đi, bà lo lắng đến mức mất ngủ mấy đêm liền.
Nhưng khi gặp lại, bà lại chẳng tỏ ra hiền hòa chút nào.
“Tôi đã nói Sơ Sơ nhà tôi đừng dính dáng đến cậu nữa rồi. Cậu còn tới đây làm gì?”
“Tôi không đồng ý cho hai đứa quay lại đâu.”
“Sơ Sơ không chịu nổi thêm lần nào nữa đâu.”
Trước đây vì sợ bà lo nên tôi chưa từng kể những chuyện này.
Tôi nhìn sang bên cạnh.
Trình Vi nhún vai.
“Bà hỏi suốt, chẳng lẽ em bảo anh ta chết rồi à?”
Tôi hít sâu một hơi.
Lúc này Phó Kỳ An đã quỳ xuống, lặng lẽ giải thích mọi chuyện.
Khi nghe đến việc anh bị thương ở bụng—
Ngay cả Trình Vi, người luôn có ác cảm với anh, cũng hít một hơi lạnh.
Cuối cùng bà nội thở dài.
Bà bảo tôi đỡ anh dậy.
Nhưng vẻ mặt vẫn nghiêm nghị.
“Vậy tôi hỏi cậu.”
“Bên phía cha mẹ cậu thì sao?”
“Trước kia mẹ cậu đã nói những lời như vậy với Sơ Sơ. Rõ ràng bà ấy không đồng ý.”
“Tôi không muốn cháu gái mình phải chịu ấm ức.”
Phó Kỳ An nắm chặt tay tôi.
Giọng anh trầm ổn mà kiên định.
“Người thân mà con thừa nhận… chỉ có Sơ Sơ, bà và em gái.”
“Trước đây như vậy.”
“Bây giờ cũng vậy.”
“Sau này cũng sẽ không thay đổi.”
Anh dừng lại một chút.
Giọng nói trở nên nhạt đi.
“Còn những người khác… con đã cắt đứt hoàn toàn.”
Anh nói những lời tuyệt tình như vậy.
Nhưng vẻ mặt lại bình thản như đang nói về chuyện của người khác.
Tim tôi bỗng đau nhói.
Phó Kỳ An…
Rốt cuộc anh đã phải trải qua những gì?
Chúng tôi rời khỏi viện dưỡng lão.