DÌ TÔI

Cập nhật
07-02-2026
Thể loại
Lượt xem
157
Trạng thái
Chưa xác định

Dì tôi mở tiệc mừng thọ kéo dài suốt bốn ngày, còn tôi với thân phận cháu gái cũng được mời tới góp mặt.

Chỉ là tôi không ngờ, ngay khi buổi tiệc vừa kết thúc, một tờ hóa đơn trị giá 600.000 tệ lại bị ném thẳng về phía tôi.

Dì chống nạnh, nói như lẽ đương nhiên:
“Bố mẹ cháu không tới, cháu thay mặt bên nhà gái. Số tiền này cháu phải lo.”

Tôi suýt bật cười vì tức.

Bốn ngày tiệc tùng linh đình, nào là tôm hùm, bào ngư, khách sạn năm sao, trang trí xa xỉ—tất cả đều do chính dì tự tay sắp xếp, tự quyết, tự khoe.

Lúc tiếp khách thì cười hớn hở, sĩ diện bày ra đủ thứ cho thiên hạ trầm trồ.
Đến khi nhìn thấy tiền, lại quay sang lôi tôi ra gánh thay?

Tôi dựa vào đâu mà phải trả?

Không nói thêm một lời, tôi xé phăng tờ hóa đơn ngay trước mặt mọi người rồi quay người bỏ đi.

Mãi đến khi dì tôi quỵ xuống đất, khóc lóc thảm thiết, cả nhà náo loạn, tôi mới dừng lại, lạnh nhạt nói một câu:

“Muốn phô trương thì tự móc tiền túi. Tôi không ngu đến mức trả tiền cho sự khoe mẽ của người khác.”