Chương 14
Mẹ tôi nâng ly Phổ Nhĩ còn nghi ngút khói, ánh mắt dõi theo dãy núi tuyết trùng điệp phía xa, khẽ thở ra một hơi thật dài.
“Tình à, nghĩ lại bây giờ, mẹ vẫn thấy mọi chuyện như một giấc mơ.” Giọng bà chậm rãi, dịu đi. “Ngày trước, sao nhà mình lại có thể sống ngột ngạt đến vậy nhỉ?”
Ba tôi ngồi bên cạnh, nghe xong thì đặt máy ảnh xuống, trong ánh mắt lộ rõ vẻ áy náy.
“Là lỗi của ba.” Ông trầm giọng. “Ba quá coi trọng sĩ diện, cứ nghĩ dù sao cũng là chị ruột, vạch mặt nhau thì khó nhìn. Kết quả, chính sự mềm yếu đó lại khiến mẹ con và con phải chịu bao tủi thân.”
“Không trách ba đâu.” Mẹ tôi lắc đầu, nắm tay ông thật chặt. “Hoàn cảnh lúc ấy, cái gọi là ‘tình thân’ giống như một tấm lưới khổng lồ chụp xuống cả gia đình mình. Ai muốn thoát ra, lập tức sẽ có người dùng những lời như ‘hiếu đạo’, ‘bao dung’, ‘người một nhà’ để kéo ngược lại. Bị trói buộc quá lâu, đến mức quên mất rằng mình vẫn có quyền phản kháng.”
Tôi lặng lẽ nhìn hai người, trong lòng dâng lên bao cảm xúc đan xen.
Hai con người lương thiện cả đời ấy, cuối cùng cũng hoàn toàn thoát khỏi cơn ác mộng, thậm chí còn bắt đầu nhìn lại cách sống trước đây. Với tôi, điều đó còn đáng giá hơn bất kỳ thắng lợi vật chất nào.
“Ba, mẹ, chúng ta không hề sai.” Tôi nhìn thẳng vào họ, nói chậm rãi nhưng dứt khoát. “Chúng ta không phải đoạn tuyệt tình thân, mà là loại bỏ một khối u độc trong cuộc sống. Một cơ thể khỏe mạnh sẽ không giữ lại tế bào ung thư để rồi đánh đổi cả sinh mạng. Gia đình cũng vậy.”
“Khối u! So sánh hay lắm!” Ba tôi vỗ đùi một cái, như tìm được lý lẽ hoàn hảo, nét mặt giãn ra đầy nhẹ nhõm. “Đúng! Mình là đang tự chữa bệnh cho chính mình! Vương Tú Lan với Trương Vỹ chính là căn nguyên khiến nhà mình bệnh tật mấy chục năm nay. Bây giờ loại bỏ được rồi, cả người mới thấy dễ thở!”
Mẹ tôi cũng bật cười theo, khóe mắt ánh lên vẻ thư thái hiếm thấy.
Chúng tôi ngồi trò chuyện trong ánh nắng xuyên qua ô kính, ấm áp vừa đủ. Trong quán cà phê vang lên khúc dân ca êm dịu, không khí phảng phất mùi cà phê và hoa tươi.
Đó mới là cuộc sống đáng sống.
Tự do, yên ổn, không bị bất kỳ ai trói buộc, cũng không cần hao tổn tinh thần vì những người và những việc không xứng đáng.
Buổi tối, cả nhà tản bộ trong cổ trấn. Trước một gian hàng nhỏ bán bảng gỗ khắc lời chúc viết tay, mẹ tôi hào hứng kéo ba lại, mua một tấm.
Tôi ghé sát nhìn, thấy ba tôi dùng nét chữ vụng về nhưng rất cẩn thận, viết từng nét lên mặt gỗ:
“Bình an hạnh phúc, tự tại tùy tâm.”
Mẹ đứng bên cạnh, cười đầy ẩn ý, bổ sung thêm:
“Viết thêm câu nữa đi — tránh xa tiểu nhân!”
Cả ba chúng tôi nhìn nhau rồi bật cười.
Tôi biết, kể từ buổi chiều xé tờ hóa đơn ấy, tất cả những gì tôi làm đều chỉ để dẫn đến khoảnh khắc này.
Để những người tôi yêu thương nhất có thể tận hưởng niềm vui giản dị mà quý giá:
Bình an hạnh phúc, tự tại tùy tâm.
Còn những người bị bỏ lại phía sau — họ sống thế nào, cười hay khóc, giàu hay nghèo — đều không còn liên quan đến chúng tôi nữa.
Thế giới của họ, từ nay mãi mãi chỉ tồn tại bên ngoài câu chuyện của chúng tôi.
17
Thấm thoắt đã một năm trôi qua.
Cuộc sống giống như dòng sông lặng lẽ xuôi dòng. Những tảng đá từng khuấy động sóng gió dữ dội, từ lâu đã bị cuốn trôi, chìm sâu dưới đáy.
Dự án tôi phụ trách ở công ty hoàn thành thuận lợi. Nhờ thành tích nổi bật, tôi được đề bạt lên vị trí phó trưởng phòng, thu nhập cũng tăng lên đáng kể. Tôi dùng khoản lương thưởng dư ra ấy đổi cho mình một chiếc xe mới — an toàn và dễ chịu hơn nhiều.
Ba mẹ tôi thì hoàn toàn “nghiện” xê dịch. Cứ vài tuần lại theo đoàn du lịch người cao tuổi, đi khắp nơi ngắm nhìn non sông đất nước. Mỗi lần trở về, họ đều rạng rỡ tinh thần, tay xách theo đủ loại quà lưu niệm kỳ lạ. Trang cá nhân trước kia chỉ toàn chia sẻ mẹo dưỡng sinh, giờ đã biến thành album ẩm thực và phong cảnh, chẳng khác gì những người trẻ yêu đời.
Còn Trương Vỹ và Vương Tú Lan — hai cái tên ấy đã rất lâu rồi không còn xuất hiện trong cuộc sống của tôi. Lệnh bảo vệ an toàn cá nhân của tòa án vẫn nằm yên trong ngăn kéo bàn làm việc, như một tấm huy chương đã hoàn thành nhiệm vụ, không còn cần dùng đến.
Tôi từng nghĩ, có lẽ cả đời này sẽ không nghe thêm bất cứ tin tức nào về họ nữa.
Cho đến một cuối tuần nọ, khi tôi đang dạo mua sắm ở trung tâm thành phố, thì bất ngờ gặp lại Tô Mai.
Cô ấy trông còn xinh đẹp, thời thượng hơn trước, bên cạnh khoác tay một chàng trai cao ráo điển trai, gương mặt ngập tràn hạnh phúc.
“Chị Tình!” Cô ấy reo lên đầy vui vẻ.
Chúng tôi chọn một quán trà sữa gần đó để ngồi nói chuyện.
Sau vài câu hỏi han tình hình mỗi bên, Tô Mai như chợt nhớ ra điều gì, liền hạ giọng, ánh mắt lấp lánh vẻ tò mò:
“Chị Tình… chị còn để tâm đến chuyện nhà dì cả không?”