Chương 15
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi khẽ lắc đầu, nở một nụ cười nhạt.
“Lâu lắm rồi, chị chẳng còn để tâm nữa.”
“Nhưng để em kể chị nghe.” Tô Mai bĩu môi, giọng điệu lạnh tanh, không còn chút thương cảm nào. “Giờ nhà dì cả thê thảm lắm. Bà ta bán luôn căn nhà trong thành phố để trả nợ, số tiền còn lại chẳng đủ mua nổi một chỗ ở đàng hoàng. Cả nhà phải dọn ra thuê một căn hộ cũ kỹ ở ngoại ô, nghe đâu sắp bị giải tỏa, tiền thuê hơn một nghìn tệ mỗi tháng thôi. Mẹ em lần trước đi ngang còn gặp bả, nhìn như già đi cả chục tuổi, tóc bạc gần hết, người thì gầy trơ xương, lúc nào cũng mang bộ mặt u ám như thể cả thế giới nợ tiền mình vậy.”
“Còn cậu con trai bảo bối Trương Vỹ?” Tôi hỏi hờ hững.
“Nó à?” Tô Mai cười khẩy. “Từ sau khi nhận thư luật sư của chị, lại thêm lệnh cấm tiếp cận của tòa, nó bị cả họ xem như tai họa. Ai cũng tránh xa. Việc làm thì không đâu ra đâu, cao không tới thấp chẳng xong, suốt ngày ở nhà ăn bám, cãi vã với mẹ, đổ hết mọi thất bại lên đầu bà ta. Nghe nói sau đó vay mượn được chút tiền, rồi một mình lang bạt xuống một thành phố nhỏ ở miền Nam. Làm gì, sống ra sao thì chẳng ai biết, cũng không thấy quay về hay liên lạc nữa.”
“Thế còn chú rể?” Tôi hỏi tiếp.
“Chú Trương Kiến Quân ấy hả?” Tô Mai thở ra một hơi. “Trước giờ trong đơn vị vốn cũng chẳng làm nên trò trống gì. Sau vụ này, chuyện xấu lan ra, đồng nghiệp ai cũng bàn ra tán vào. Ông ta chịu không nổi, xin nghỉ hưu sớm. Giờ ngày nào cũng ru rú trong nhà, im lặng như người mất hồn. Nghe đâu tinh thần cũng bắt đầu có vấn đề.” Cô nhấp một ngụm trà rồi kết luận: “Cả nhà đó coi như xong rồi. Trước kia phô trương bao nhiêu, bây giờ thảm hại bấy nhiêu.”
Tôi yên lặng nghe hết, trong lòng không gợn lên lấy một chút dao động.
Tôi không tò mò Trương Vỹ đang trôi dạt nơi đâu, cũng chẳng bận tâm Vương Tú Lan sống có khốn khó hay không.
Chỉ là tôi thêm một lần nữa hiểu rõ một điều:
Mọi thứ mà số phận ban cho, đều đã âm thầm ghi sẵn cái giá của nó.
Những kẻ muốn đi đường tắt, dùng người khác làm bàn đạp để leo lên cao, đến cuối cùng sẽ nhận ra —
Thứ họ giẫm lên không phải bậc thang, mà là một vực sâu hun hút.
Và rơi xuống, chính là kết cục duy nhất.
18
Lại một đêm Giao thừa nữa ghé đến.
Ngoài cửa sổ, tiếng pháo lách tách vang vọng, pháo hoa rực rỡ nối nhau nở tung trên bầu trời đêm. Bên trong căn nhà nhỏ, là mâm cơm tất niên ấm áp của ba người chúng tôi.
TV phát chương trình xuân hội rộn ràng. Ba mẹ tôi vừa xem vừa gói sủi cảo, nét mặt rạng rỡ, tràn đầy mãn nguyện. Tôi thì loay hoay học theo, tay chân vụng về, gói cái nào méo cái đó.
Không còn những buổi họp mặt đông đúc mà ngột ngạt, không còn những câu xã giao giả tạo hay những lời chúc sáo rỗng. Cái Tết này nhẹ nhàng đến lạ.
Bởi vì, gia đình thực sự chỉ cần chúng tôi là đủ.
Ăn uống xong, ba người chen nhau trên ghế sofa, vừa nhâm nhi trái cây, vừa xem TV, vừa trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên — tin nhắn WeChat từ Tô Mai.
“Chị Tình, chúc mừng năm mới! Năm nay nhà em cũng có một cái Tết yên ổn hiếm hoi. Ba mẹ em nói, cuối cùng cũng được đón Tết mà không phải nhìn sắc mặt ai nữa. Cảm ơn chị!”
Phía sau là một biểu tượng ôm thật chặt.
Tôi mỉm cười, trả lời ngắn gọn: “Chúc mừng năm mới.”
Đặt điện thoại xuống, tôi quay sang nhìn ba mẹ đang cười nói vui vẻ bên cạnh, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp khó diễn tả.
Những gì tôi làm, không chỉ là giải thoát cho chính mình, mà dường như trong vô hình, cũng mở ra một lối thoát cho những người khác trong họ tộc — những người từng khao khát một cuộc sống bình yên.
Có lẽ, đó mới là ý nghĩa thật sự của việc phá vỡ trật tự cũ.
Tiếng chuông giao thừa vang lên, báo hiệu năm mới chính thức bắt đầu.
Ba mẹ trao cho tôi một phong bao lì xì dày cộp, cười rạng rỡ:
“Chúc Tình Tình của chúng ta năm mới thuận buồm xuôi gió, mọi sự hanh thông!”
Tôi nhận lấy, cười đáp lại:
“Con chúc ba mẹ luôn khỏe mạnh, luôn vui vẻ, mãi mãi tự do và an yên!”
Chúng tôi ôm chặt lấy nhau.
Ngoài kia, pháo hoa bừng sáng, nhuộm cả thành phố trong ánh sáng rực rỡ.
Nhìn những tia sáng lấp lánh ấy, lòng tôi bỗng trở nên sáng rõ và thanh thản lạ thường.
Từ buổi chiều xé tờ hóa đơn năm ấy, đến đêm Giao thừa an yên hôm nay, tôi đã đi qua một con đường đầy gai góc nhưng vững vàng.
Tôi đánh mất những người được gọi là “họ hàng”, nhưng đổi lại là sự bình yên trong gia đình và nụ cười thật sự trên gương mặt ba mẹ.
Và tôi hiểu ra rằng:
Người thân không được định nghĩa bởi huyết thống, mà bởi tình yêu, sự tôn trọng và cách ta bảo vệ lẫn nhau.
Cuối cùng, tôi có thể hiên ngang bước về phía tương lai ngập tràn ánh sáng.
Một tương lai nơi không còn Vương Tú Lan, không còn Trương Vỹ, cũng không còn bất kỳ ai hay điều gì không xứng đáng tồn tại trong cuộc đời tôi.
Chỉ còn tôi, những người tôi yêu thương nhất —
Và một bầu trời tự do rộng lớn, đổi lấy bằng chính dũng khí và sự tỉnh táo của mình.
HẾT