Ba năm sau khi ly hôn với Hạ Kiêu, tôi từng nghĩ đời này chúng tôi sẽ chỉ là hai đường thẳng song song.
Anh vẫn là cha của con gái tôi, vẫn là vị huấn luyện viên mặt lạnh trên thao trường, có thể quát tân binh đến rơi nước mắt.
Còn giữa chúng tôi, ngoài một lần anh đến thăm con mỗi tháng, chỉ còn những khoản tiền cấp dưỡng đều đặn chuyển vào tài khoản — lạnh lùng như những con số.
Mọi thứ thay đổi vì một hội thảo học thuật đột xuất ở tỉnh khác.
Lịch trình gấp gáp khiến tôi không kịp xoay xở. Không còn cách nào, tôi đành gửi Tuế Tuế — cô con gái nhỏ mắc chứng sợ giao tiếp — sang chỗ anh vài ngày.
Tôi cẩn thận viết kín ba trang giấy những lưu ý: con sợ người lạ, không thích tiếng ồn, ăn gì, ngủ lúc nào, phải dỗ ra sao…
Tôi dặn đi dặn lại.
Anh chỉ nhắn đúng hai chữ:
“Đã nhận.”
Suốt bảy ngày công tác, lòng tôi treo lơ lửng.
Tôi sợ anh quá nghiêm khắc.
Sợ con bé khóc.
Sợ mọi thứ tệ hơn tôi tưởng.
Nhưng khi mở cửa nhà bước vào, cảnh tượng trước mắt khiến tôi sững lại.
Tuế Tuế — đứa trẻ thấy người lạ là trốn sau lưng tôi, nói chuyện nhỏ như tiếng muỗi — lúc này lại đứng giữa phòng khách, lưng thẳng tắp, ngẩng đầu hô lớn:
“Báo cáo! Hạ Tuế Tuế xin phép được xem phim hoạt hình!”
Giọng con vang dội, rõ ràng.
Còn người đàn ông từng là chồng tôi, cứng rắn như thép, lại đang quỳ một gối xuống sàn.
Đôi tay từng cầm súng giờ vụng về thắt nơ bướm cho con bé.
Nghe thấy tiếng cửa, anh ngẩng lên.
Vành tai đỏ ửng.
“Báo cáo… à không, tôi…”
Anh lúng túng đến mức hiếm thấy.
Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu.
Có thứ gì đó giữa chúng tôi — vốn tưởng đã kết thúc — đang lặng lẽ vượt khỏi tầm kiểm soát.