Chương 12
“Đi thôi.”
Anh khẽ nói.
“Đi đâu?” Tôi hỏi, dù đáp án đã ở sẵn trong lòng.
“Đến một nơi… nơi chúng ta có thể trở lại làm một gia đình.”
Anh nháy mắt với tôi.
Tôi bỗng phát hiện, người đàn ông lúc nào cũng nghiêm nghị ấy, hóa ra cũng có lúc nghịch ngợm như thế.
Chúng tôi nắm tay nhau bước vào cục dân chính.
Vẫn tòa nhà đó, nơi ba năm trước mọi thứ khép lại.
Nhân viên vừa ngẩng lên đã nhận ra chúng tôi, thoáng sững sờ.
“Ơ? Lại là hai người à? Lần này đến làm gì nữa đây?”
Hạ Kiêu siết tay tôi chặt hơn, nhìn người đối diện rồi cười thẳng thắn.
“Chúng tôi đến đăng ký tái hôn.”
Giọng anh rõ ràng, dứt khoát, như đang đọc lời tuyên thệ.
Tôi nhìn anh, trong tim đầy ắp niềm vui.
Ba năm trước, cũng tại nơi này, tôi ký vào đơn ly hôn với cảm giác cả thế giới tối sầm.
Ba năm sau, vẫn nơi đây, tôi đặt bút ký vào giấy đăng ký kết hôn — và biết rằng cuộc đời mình mới thực sự bắt đầu lại.
Bước ra khỏi cổng, nắng trải vàng dịu dàng.
Hạ Kiêu bất ngờ bế bổng tôi lên, xoay mấy vòng giữa sân.
“Hứa Gia Ngôn, giờ em chính thức thuộc về anh. Đừng mong chạy nữa.”
“Chưa biết ai chạy đâu nhé.” Tôi cười, vòng tay ôm cổ anh.
Chúng tôi đứng trước cổng cục dân chính mà cười ngốc nghếch như hai đứa trẻ.
Không xa, Tuế Tuế vỗ tay reo hò:
“Ba mẹ phải luôn ở cùng nhau nhé!”
Sẽ vậy.
Lần này là mãi mãi.
Chúng tôi không tổ chức linh đình.
Chỉ lặng lẽ báo tin cho hai bên gia đình.
Mẹ tôi nghe xong thì khóc nức nở, lặp đi lặp lại: “Về là tốt rồi… về là tốt rồi…”
Hôm sau, bố mẹ Hạ Kiêu từ quê lên ngay.
Mang theo đủ thứ đặc sản, nắm tay tôi, mắt đỏ hoe.
“Gia Ngôn, trước đây là Hạ Kiêu có lỗi với con. Sau này nó mà dám làm con buồn, cứ nói với chúng ta.”
Hạ Kiêu đứng bên cạnh, bị bố lườm mấy cái, im thin thít.
Vị huấn luyện viên nghiêm khắc ngoài thao trường, trước mặt cha mẹ lại ngoan ngoãn như tân binh.
Nhìn anh lép vế, tôi không khỏi bật cười.
Cảm giác gia đình bình dị mà ấm áp này… thật sự quá đỗi quý giá.
Chúng tôi chuyển về căn nhà trong khu gia đình.
Chân Hạ Kiêu vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, đơn vị cho anh nghỉ dài hạn.
Thế là anh nghiễm nhiên trở thành “ông nội trợ chuyên nghiệp” của nhà.
Sáng nào anh cũng chống nạng, lò cò trong bếp chuẩn bị bữa sáng cho tôi và Tuế Tuế.
Buổi trưa nghiên cứu thực đơn dinh dưỡng, hầm canh cho tôi.
Buổi tối, khi hai mẹ con đã ngủ, anh còn dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ.
Tôi bảo thuê giúp việc cho đỡ vất vả.
Anh lắc đầu.
“Những năm trước anh thiếu em quá nhiều. Phải bù lại từng chút một.”
Anh bỏ thuốc, bỏ rượu.
Tật quăng tất lung tung cũng biến mất.
Anh chăm sóc tôi tỉ mỉ đến từng chi tiết nhỏ.
Nhớ nấu nước gừng đường đỏ mỗi kỳ của tôi.
Nhớ xoa bóp vai khi tôi làm việc mệt.
Nhớ hâm sữa ấm trước khi ngủ.
Tất cả yêu thương anh không nói thành lời, đều hòa vào những ngày tháng bình dị ấy.
Dĩ nhiên, có vài “thói quen nghề nghiệp” vẫn còn.
Anh thích biến cuộc sống thành hệ thống nhiệm vụ.
Trên tường xuất hiện một bảng trắng nhỏ ghi:
【Nhiệm vụ gia đình tuần này】
-
Đồng chí Hứa Gia Ngôn phải ngủ đủ tám tiếng mỗi ngày, nghiêm cấm thức khuya.
-
Đồng chí Hạ Tuế Tuế hoàn thành bài thủ công và học tự mặc quần áo.
-
Đồng chí Hạ Kiêu phụ trách hậu cần toàn gia đình và giám sát hai nhiệm vụ trên.
Mỗi lần nhìn bảng, tôi vừa buồn cười vừa bất lực.
Tuế Tuế lại cực kỳ thích thú.
Ngày nào cũng như một chiến sĩ nhỏ, hoàn thành nhiệm vụ rồi chạy đi báo cáo.
“Báo cáo ba! Đồng chí Hạ Tuế Tuế đã tự mặc quần áo xong, xin kiểm tra!”
Hạ Kiêu kiểm tra nghiêm túc rồi dán một ngôi sao lên bảng thưởng.
Đủ mười sao sẽ đổi quà.
Dưới sự “quản lý quân đội” ấy, Tuế Tuế ngày càng tự tin.
Con không còn nép sau lưng tôi khi gặp người lạ.
Trong buổi liên hoan ở trường, con còn chủ động đăng ký hát hợp xướng.
Con đứng trên sân khấu, mặc váy công chúa, hát thật to.
Tôi đứng dưới, nước mắt rơi lúc nào không hay.
Hạ Kiêu vòng tay ôm tôi từ phía sau, cằm tựa lên vai tôi.
“Em thấy chưa, con gái chúng ta giỏi lắm.”
“Ừ.” Tôi gật đầu, khẽ nói, “Con gái của chúng ta.”
Là “chúng ta”.
Không còn là “của em” hay “của anh”.
Hai chữ ấy nghe thật ấm lòng.
Có lần tôi hỏi anh:
“Hạ Kiêu, anh có từng hối hận không?”
“Hối hận điều gì?”
“Hối hận… đã ly hôn với em năm đó.”
Anh im lặng một lúc lâu.
Rồi siết tôi vào lòng.
“Có.”
Chỉ một chữ.
Nhưng đủ để tôi hiểu, những năm tháng mất nhau, không phải chỉ mình tôi tiếc nuối.