Chương 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
Anh khẽ cất tiếng.
“Điều anh ân hận nhất trong đời… chính là ngày đặt bút ký vào tờ đơn đó.”
Anh hít sâu.
“Khi ấy anh nghĩ mình đang che chở cho em. Nào ngờ, chính anh lại là người khiến em đau lòng nhất.”
“Gia Ngôn, anh xin lỗi.”
Lại là lời xin lỗi quen thuộc.
Tôi đưa tay chặn môi anh.
“Đừng nói nữa.”
“Chuyện cũ đã qua rồi, để nó ngủ yên đi.”
“Hiện tại của chúng ta… chẳng phải đang rất tốt sao?”
Anh nhìn tôi thật lâu rồi khẽ gật đầu, đáy mắt ánh lên một tầng nước mỏng.
Anh cúi xuống hôn tôi.
Nụ hôn lần này không còn dè dặt, cũng chẳng nhuốm màu day dứt.
Đó là cái hôn của hai con người từng lạc mất nhau rồi tìm lại được, là thứ tình cảm đã ngấm sâu vào từng hơi thở.
Mùa xuân đến, chân của Hạ Kiêu hồi phục hoàn toàn.
Anh trở lại thao trường – nơi anh luôn coi như sinh mệnh.
Nhưng anh không còn liều mình vì công việc như trước.
Anh tan làm đúng giờ, tối nào cũng ngồi ăn cơm cùng tôi và Tuế Tuế.
Những buổi tụ tập không cần thiết, anh đều khéo léo từ chối. Cuối tuần, anh đưa hai mẹ con đi dạo công viên, đi cắm trại ven hồ.
Anh nói, anh không muốn bỏ lỡ thêm bất cứ khoảnh khắc nào thuộc về gia đình mình nữa.
Sinh nhật tròn sáu tuổi của Tuế Tuế, anh tự tay chuẩn bị một bữa tiệc lớn cho con.
Bạn bè trong lớp được mời đến đông đủ.
Căn nhà ngập trong bóng bay đủ màu và những dải ruy băng mềm mại, như một thế giới cổ tích thu nhỏ.
Tối muộn, lũ trẻ ra về hết.
Tôi dọn dẹp xong xuôi, bước vào phòng ngủ thì thấy anh đang ngồi bên bàn, chăm chú viết gì đó.
“Anh đang làm gì vậy?” Tôi tiến lại gần.
Anh vội khép cuốn sổ, vẻ mặt có chút lúng túng.
“Không có gì đâu.”
Càng giấu tôi càng nghi ngờ.
Nhân lúc anh sơ ý, tôi nhanh tay giật lấy.
“Này, Gia Ngôn…”
Anh định ngăn lại nhưng không kịp.
Tôi mở ra.
Không phải kế hoạch huấn luyện, cũng chẳng phải bảng phân công nhiệm vụ.
Mà là một lá thư.
Một lá thư gửi cho tôi.
Dòng đầu tiên khiến tôi bật cười.
【Gửi người con gái anh yêu nhất – đồng chí Hứa Gia Ngôn.】
Đến viết thư tình mà vẫn giữ nguyên phong cách quân đội.
Tôi đọc tiếp.
Anh viết rằng hôm nay tròn một năm kể từ khi tôi quay về bên anh.
Viết rằng một năm trước, nằm trên giường bệnh, anh từng nghĩ cả đời này chỉ có thể đứng từ xa dõi theo tôi.
Anh không dám tin mình còn cơ hội được nắm tay, được ôm tôi lần nữa.
Anh cảm ơn tôi đã tha thứ.
Ba năm xa cách, ngày nào anh cũng nhớ.
Anh mang theo ảnh tôi bên người, nhớ quá thì lấy ra nhìn.
Anh tìm đến những quán ăn cũ, những con đường quen, giả vờ như tôi vẫn song hành cùng anh.
Anh thừa nhận mình ngốc nghếch và ích kỷ, dùng danh nghĩa yêu thương để làm tôi tổn thương sâu sắc nhất.
Nếu có thể quay lại quá khứ, anh sẽ không im lặng nữa, sẽ nắm chặt tay tôi, để tôi cùng anh đối mặt mọi chuyện.
Anh viết rằng ông trời đã cho anh một cơ hội sửa sai.
Phần đời còn lại, anh sẽ dùng hết để bù đắp.
Anh sẽ làm một người chồng xứng đáng, một người cha đủ đầy.
Anh muốn tôi và Tuế Tuế trở thành hai người hạnh phúc nhất thế gian.
Cuối thư, anh viết:
Trước kia yêu, hiện tại yêu, về sau… vẫn sẽ yêu.
Chồng của em – Hạ Kiêu.
Từng nét chữ mạnh mẽ quen thuộc ấy làm mắt tôi nhòe đi.
Nước mắt rơi xuống trang giấy.
Tôi khép sổ lại, xoay người ôm chầm lấy anh.
“Hạ Kiêu, anh đúng là đồ ngốc…”
“Viết mấy thứ này làm gì chứ…”
Anh gãi đầu, ngượng nghịu.
“Anh không giỏi nói. Anh sợ em không hiểu anh yêu em nhiều thế nào.”
Tôi nhón chân hôn anh.
“Em biết mà.”
Tôi thì thầm.
“Em luôn hiểu.”
Tình yêu của anh, từng chút một, tôi đều cảm nhận được.
Ngoài khung cửa, trăng treo lơ lửng, ánh sáng dịu dàng.
Trong phòng, đèn vàng ấm áp.
Phòng bên cạnh, Tuế Tuế ngủ say, hơi thở đều đều.
Tôi dựa trong vòng tay người đàn ông mình yêu.
Và tôi hiểu, đây chính là hạnh phúc.
Là báu vật tôi từng đánh rơi, rồi may mắn tìm lại được giữa cuộc đời.