CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Một người sắp phải lĩnh án mười hai năm tù, một ả lừa đảo trắng trợn…
Còn có thể xoay chuyển được điều gì nữa?
Phiên tòa kết thúc. Tôi đang cùng mẹ bước ra khỏi phòng xử thì bị hai bóng người loạng choạng chặn lại — là bố mẹ của Phó Hành Chi.
Hai con người từng thẳng lưng, ngẩng cao đầu giờ đây già sọm đi trông thấy. Lưng họ khom xuống, mắt đỏ hoe, gương mặt hốc hác.
“Đình Đình… Đình Đình ơi…”
Mẹ chồng cũ bất ngờ quỳ sụp trước mặt tôi. Bố anh ta cũng cúi rạp người, giọng khản đặc:
“Xin con tha cho Hành Chi một lần này! Nó biết sai rồi, thật sự biết sai rồi!”
Bà nắm chặt ống quần tôi, ánh mắt đục mờ vì tuyệt vọng.
“Nó chỉ nhất thời hồ đồ, bị con hồ ly tinh kia mê hoặc! Con nghĩ đến nghĩa vợ chồng bao năm, cho nó một con đường sống được không? Nhà họ Phó chỉ có mỗi mình nó là con trai. Nếu nó ngồi tù mười lăm năm, đời nó coi như tiêu tan!”
Ông cụ nghẹn ngào tiếp lời:
“Đình Đình, chúng ta biết con chịu nhiều thiệt thòi… Là lỗi chúng ta không dạy dỗ con trai nên người.”
“Con cần bao nhiêu tiền, chúng ta cũng chấp nhận. Con muốn chúng ta làm gì cũng được… Chỉ xin con giúp nó xin giảm án…”
Những ánh nhìn xung quanh bắt đầu dồn về phía chúng tôi — có thương hại, có tò mò.
Tôi đứng yên nhìn hai người từng coi tôi như cái gai trong mắt, từng bênh vực con trai họ trước tòa mà dồn mọi tội lỗi về phía tôi. Giờ đây, vì đứa con phạm tội, họ không tiếc quỳ gối cầu xin.
Một lúc sau, tôi nhẹ nhàng gỡ tay bà ra.
“Ba, mẹ… con xin lỗi.”
Giọng tôi bình thản, nhưng rõ ràng:
“Phán quyết của tòa án không phải thứ con có thể can thiệp.”
Tôi nhìn sắc mặt họ tái dần đi, rồi nói tiếp:
“Những việc Phó Hành Chi làm là lựa chọn của chính anh ta. Hậu quả cũng phải do anh ta tự gánh.”
“Con đường ấy là anh ta tự bước. Không ai ép buộc. Cũng không thể dùng nước mắt để xóa bỏ.”
Mẹ chồng cũ ngồi phịch xuống đất, òa khóc:
“Sao con có thể tuyệt tình như vậy? Dù sao nó cũng…”
“Hắn đã tính toán giết tôi để trục lợi bảo hiểm. Khi đó hắn có từng nghĩ đến hai chữ ‘tàn nhẫn’ không?”
Tôi ngắt lời, giọng lạnh đến mức chính tôi cũng thấy xa lạ:
“Khi mọi người đứng về phía hắn, có ai hỏi tôi đã phải chịu bao nhiêu uất ức không?”
“Bây giờ đừng cầu xin tôi nữa.”
“Từ hôm nay trở đi, giữa chúng ta không còn bất kỳ quan hệ nào.”
Nói xong, tôi cùng mẹ và Thẩm Thanh Vũ rời đi, không một lần ngoái lại.
Tiếng khóc phía sau dần xa, như âm thanh của một vở kịch bi thương vừa khép màn — mà tôi không còn là nhân vật trong đó nữa.
Vừa bước ra khỏi tòa, ánh nắng chói chang khiến tôi phải nheo mắt.
Phóng viên đã chờ sẵn, lập tức vây kín:
“Cô Giang, cô có phát hiện âm mưu từ trước không?”
“Cô còn tình cảm với Phó Hành Chi không?”
“Sau chuyện này cô dự định thế nào?”
Tôi không trả lời câu nào, chỉ lặng lẽ đi qua giữa vòng vây, dưới sự che chắn của mẹ và Thẩm Thanh Vũ.
Trên xe, Thẩm Thanh Vũ đưa cho tôi một chai nước.
“Đình Đình, mọi chuyện cuối cùng cũng qua rồi.”
Tôi khẽ gật đầu, nhìn dòng xe ngoài cửa kính lướt qua như một cuốn phim câm. Trong lòng tôi, không còn sóng gió.
Mười hai năm yêu thương… hóa ra chỉ là một giấc mơ tự mình thêu dệt.
Ba tháng sau, trại giam gọi điện báo Kỷ Xuân Nam sảy thai trong tù, mất máu quá nhiều nên không qua khỏi.
Tôi nghe xong, lòng không gợn một chút cảm xúc. Không hả hê, cũng chẳng thương hại.
Đó là lựa chọn của cô ta.
Nửa năm sau, lại thêm tin Phó Hành Chi bị bạn tù đánh đập đến chết.
Vì vụ việc của chúng tôi từng gây chấn động dư luận, trong trại ai cũng biết hắn là ai. Một kẻ ngoại tình, mưu sát vợ để lấy tiền bảo hiểm — loại người như vậy vốn bị khinh ghét nhất sau song sắt.
Nghe nói từ ngày nhập trại, hắn sống lay lắt. Khi quản giáo phát hiện thì thi thể đã lạnh.
Mẹ tôi nghe xong chỉ thở dài:
“Nhân quả thôi con.”
Tôi không đáp, chỉ lặng lẽ rót cho bà cốc nước ấm.
Tôi bán hết những căn nhà liên quan đến Phó Hành Chi, chuyển đến một thành phố khác sinh sống.
Mẹ cũng theo tôi đi. Hai mẹ con nương tựa vào nhau.
Cuộc sống không giàu sang, nhưng bình yên.
Đôi khi tôi vẫn nhớ lại buổi cắm trại năm ấy, khoảnh khắc bị rắn cắn. Nhớ bóng lưng Phó Hành Chi không chút do dự lao về phía Kỷ Xuân Nam.
Chính trong giây phút đó, tôi đã hiểu — cuộc hôn nhân này đã chấm dứt.
Nó kết thúc bằng phản bội và âm mưu giết người. Một vết nứt không bao giờ có thể hàn gắn.
Ánh nắng xuyên qua khung cửa kính lớn, trải vàng cả phòng khách.
Trong bếp, mẹ tôi vừa nấu ăn vừa khẽ ngân nga một khúc hát cũ. Mùi thức ăn ấm áp lan tỏa khắp nhà.
Tôi mở điện thoại, xóa bức ảnh “gia đình hạnh phúc” chụp ngày nhận nuôi — có tôi, Phó Hành Chi và Kỷ Xuân Nam đứng cạnh nhau.
Quá khứ… thực sự đã khép lại.
Phía trước, tôi sẽ bước tiếp — vững vàng và không ngoảnh đầu.