CHƯƠNG 6
Tôi cất giọng đều đều, nhìn “cha con” họ quay sang cấu xé lẫn nhau mà chỉ thấy buồn cười đến lạnh người.
“Phó Hành Chi, anh tưởng đẩy hết trách nhiệm cho cô ta là có thể rửa sạch tay mình sao?”
Đúng lúc đó, Thẩm Thanh Vũ bật đoạn ghi âm.
Trên màn hình là phòng làm việc của Phó Hành Chi. Anh ta ôm Nam Nam trong lòng, giọng nói phát ra rõ ràng từ điện thoại:
“Bảo hiểm anh mua xong rồi, người thụ hưởng là anh.”
“Hôm đi cắm trại, em thả con rắn ra. Để mẹ em bị cắn chết… số tiền đó đủ cho chúng ta tiêu cả đời.”
“Yên tâm, em mãi mãi là bảo bối anh thương nhất.”
Video dừng lại.
Cả phòng xử lặng ngắt.
Không một tiếng ho.
Không một tiếng xì xào.
Tôi sẽ không bao giờ quên được cảm giác khi nửa đêm tỉnh giấc, vô tình nhìn thấy đoạn hình ảnh đó trong điện thoại anh ta.
Sự nhục nhã.
Sự ghê tởm.
Và cả nỗi lạnh toát chạy dọc sống lưng.
Tôi nhìn Phó Hành Chi, gương mặt anh ta trắng bệch như người chết.
Tôi nói chậm rãi từng chữ:
“Anh nghĩ tôi không biết kế hoạch của hai người sao?”
“Anh nghĩ một con rắn đó… thật sự có thể giết được tôi à?”
“Cô… cô biết từ trước?” Anh ta lắp bắp, ánh mắt kinh hãi như nhìn một người xa lạ.
Kỷ Xuân Nam bật cười the thé, ánh mắt đầy độc ý.
“Hay lắm, Giang Đình, cô đúng là tàn nhẫn!”
“Biết hết mà vẫn diễn đến cùng… tôi đáng lẽ phải giết cô từ sớm!”
“Tiếc là…” tôi nhìn cô ta, giọng lạnh như băng, “kế hoạch của cô vĩnh viễn không thể thành.”
Ánh mắt tôi dừng lại nơi bụng cô ta.
“Đứa con trong bụng cô… sẽ giống cô. Cả đời không thể quang minh chính đại.”
Nụ cười của Kỷ Xuân Nam đông cứng lại.
Cô ta theo bản năng ôm bụng, trong mắt lóe lên một tia hoảng loạn.
Tôi quay sang Phó Hành Chi, cười nhạt.
“Tôi đã từng cho anh cơ hội.”
“Đáng tiếc, anh không xứng.”
Môi anh ta run rẩy.
“Là anh… xin lỗi em…”
Đến lúc này, những người dự khán và cả khán giả theo dõi livestream mới thực sự hiểu.
Cái gọi là “người mẹ máu lạnh đòi ly hôn vì chồng cứu con trước” — chỉ là lớp vỏ của một âm mưu giết người và lừa đảo bảo hiểm.
Những người từng chỉ trích tôi giờ cúi đầu.
Có người lặng lẽ rời khỏi phòng xử.
Mẹ tôi bước tới, môi run run.
Rất lâu sau bà mới nói được:
“Đình Đình… mẹ xin lỗi con…”
Tôi lắc đầu, ôm bà vào lòng.
Tôi cũng có lỗi — vì đã một mình chịu đựng tất cả.
Thẩm phán nhìn chồng hồ sơ chứng cứ, gõ mạnh búa.
“Tiến hành tuyên án.”
8.
Giọng thẩm phán nghiêm nghị vang lên:
“Bị cáo Phó Hành Chi, phạm tội cố ý giết người và gian lận bảo hiểm. Tổng hợp hình phạt: mười lăm năm tù giam, tước quyền chính trị ba năm.”
“Bị cáo Kỷ Xuân Nam, giả mạo thân phận Phó Nam Nam, phạm tội lừa đảo và đồng phạm cố ý giết người. Tổng hợp hình phạt: mười hai năm tù, phạt tiền năm trăm nghìn nhân dân tệ.”
“Chấp thuận yêu cầu ly hôn của nguyên đơn Giang Đình. Toàn bộ tài sản sau hôn nhân thuộc về nguyên đơn.”
Mỗi câu như một nhát búa nện xuống.
Phó Hành Chi gần như sụp đổ.
Ngay khi nghe xong bản án, anh ta phát cuồng lao về phía tôi, bị cảnh sát giữ chặt.
Anh ta gào lên:
“Vợ ơi! Anh làm tất cả vì yêu em!”
“Em quá mạnh mẽ… em chưa từng nhìn anh một lần!”
“Anh mới bị cô ta dụ dỗ! Em tha thứ cho anh được không?”
“Anh vẫn yêu em! Chúng ta làm lại từ đầu đi!”
Tôi nhìn anh ta như nhìn một tên hề đáng thương.
Yêu?
Một kẻ lên kế hoạch giết vợ để lấy tiền bảo hiểm… cũng dám nói yêu?
Kỷ Xuân Nam bị còng tay dẫn đi.
Trước khi ra khỏi cửa, cô ta quay lại nhìn tôi, nở một nụ cười méo mó.
“Giang Đình, cô tưởng mình thắng rồi sao?”
“Đứa bé trong bụng tôi là con của Phó Hành Chi.”
“Đợi tôi ra tù… tôi sẽ dẫn nó tới tìm cô. Cô sẽ không bao giờ được yên ổn!”
Tôi không đáp.
Chỉ bình thản nhìn cô ta bị đưa đi.
Tôi biết, có những người dù bị giam mười mấy năm, tâm vẫn không hề thay đổi.
Nhưng tôi thì khác.
Tôi đã bước ra khỏi vũng bùn đó rồi.
Và từ nay về sau, cuộc đời của họ… không còn liên quan gì đến tôi nữa.