CHƯƠNG 13
Tất cả đã được chính tay tôi vùi sâu xuống quá khứ.
Kể từ giây phút này, con đường phía trước của tôi chỉ gắn với Rhein Dynamics.
Và thuộc về chính tôi.
“Tôi mong chúng ta hợp tác thuận lợi, Klaus.”
Tôi đứng dậy, chủ động đưa tay ra.
“Rất hân hạnh, Hứa.”
Ông bắt tay tôi thật chặt.
“Để chào mừng cô gia nhập, tôi đã chuẩn bị một nhiệm vụ mở màn.”
“Ồ?” Tôi hơi nhướng mày.
“Về sắp xếp hành lý đi.”
Ông mỉm cười đầy ẩn ý.
“Ngày mai, chúng ta bay sang Đức.”
“Trở về quê hương của chúng tôi — bên dòng Rhine.”
“Tôi sẽ tự mình dẫn cô đi tham quan từng nhà máy, gặp từng nhân sự chủ chốt. Để cô tận mắt thấy linh hồn của một tập đoàn gia tộc Đức thực sự như thế nào.”
Đức.
Vùng đất tôi từng khao khát đặt chân đến — rồi lại tự tay buông bỏ.
Giờ đây, cuối cùng tôi cũng sẽ quay lại.
Không còn là cô sinh viên trao đổi chật vật xin học bổng năm nào.
Mà là CEO của một tập đoàn đa quốc gia — được chính người đứng đầu đích thân nghênh đón.
Số phận đôi khi xoay chuyển thật kỳ lạ.
Nó đóng sập một cánh cửa.
Rồi lặng lẽ mở ra một ô cửa sổ.
Và có khi —
là cả một cánh cổng dẫn thẳng sang một thế giới hoàn toàn khác.
“Tôi rất mong chờ chuyến đi này.”
Tôi mỉm cười — nụ cười xuất phát từ tận đáy lòng.
Bên ngoài khung kính, nắng đẹp đến nao lòng.
15.
Giữa lúc tôi đang tất bật chuẩn bị cho chuyến công tác sang Đức, một cuộc gọi ngoài dự tính chen ngang.
Màn hình hiện lên một số lạ trong thành phố.
Tôi vốn định bỏ qua — dạng số này phần lớn là quảng cáo, phần còn lại là chào mời bảo hiểm.
Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn nhấn nghe.
“Alo.”
Giọng tôi điềm tĩnh, giữ khoảng cách vừa đủ.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Rồi một giọng nữ run rẩy vang lên, nghẹn ngào như cố kìm nước mắt.
“Cho… cho em hỏi… chị có phải Hứa Niệm không ạ?”
Tôi nhận ra ngay.
Bạch Vy.
Người từng được gọi là “tình yêu đích thực” của Cố Trình.
Chân mày tôi khẽ nhíu lại.
Một cảm giác phiền toái lướt qua.
Tôi thật sự không hiểu — cô ta còn lý do gì để tìm tôi.
Xin lỗi?
Cầu xin?
Hay lại định diễn thêm một màn yếu đuối?
“Là tôi.”
Tôi đáp ngắn gọn, lạnh gần như không độ.
“Chị… chị Hứa…”
Giọng cô ta run bần bật.
“Em có thể gặp chị một lần được không?”
“Em không có ý gì xấu… em chỉ muốn trực tiếp xin lỗi…”
Nghe mong manh đến mức dễ khiến người khác mềm lòng.
Nếu là tôi của trước kia — có lẽ đã tin.
Có lẽ còn nghĩ cô ta chỉ là một cô gái trẻ dại dột vì yêu.
Nhưng bây giờ…
Tôi chỉ thấy buồn cười.
Nếu đã biết sẽ có hôm nay — sao lúc đó còn làm?
Khi tôi bị làm nhục trước đám đông, cô ta từng chùn lòng dù chỉ một giây chưa?
Khi cô ta tựa vào lòng Cố Trình với vẻ của kẻ chiến thắng — cô ta có từng nghĩ đến hậu quả?
“Không cần xin lỗi.”
Giọng tôi phẳng lặng.
“Giữa tôi và cô — không có gì để gặp.”
“Chị Hứa! Em xin chị! Chỉ một lần thôi!”
Giọng cô ta vỡ ra, hoảng loạn.
“Em thật sự biết sai rồi… xin chị…”
“Em không còn đường lui nữa…”
“Cố Trình… anh ấy bỏ em rồi!”
“Anh ấy nói tất cả là lỗi của em — vì em mà anh ấy mất hết!”
“Anh ấy đuổi em ra khỏi nhà… cả những thứ em mua cho anh ấy cũng bị ném đi!”
“Ở trường ai cũng mắng em… nói em là kẻ chen chân…”
“Em không dám về ký túc xá… mấy ngày rồi không đi học… chắc em sắp bị đình chỉ…”
“Chị Hứa… em biết đây là quả báo…”
“Nhưng em không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này…”
“Xin chị nói giúp em với Cố Trình… để anh ấy tha cho em…”
“Cũng xin chị giải thích với mọi người… đừng mắng em nữa… được không?”
Cô ta khóc đến mức không thành câu.
Nghe qua — đúng là đáng thương.
Cố Trình đang đối xử với cô ta… chẳng khác gì những gì anh ta từng làm với tôi.
Một vòng lặp châm biếm đến lạnh lùng.
Anh ta chê tôi “quá mạnh mẽ”, “không đủ ngoan”.
Nên chọn một cô gái trông dịu dàng, dễ kiểm soát.
Nhưng khi sóng gió kéo tới —
anh ta lại khinh miệt chính sự yếu đuối đó.
Hóa ra…
Cố Trình chưa từng yêu kiểu phụ nữ nào.
Người duy nhất anh ta yêu — luôn là bản thân mình.
Và bất kỳ ai có thể làm nền cho cái tôi ấy.
“Cô gọi nhầm người rồi.”
Tôi bình tĩnh cắt ngang.
“Thứ nhất, tôi và Cố Trình không còn bất kỳ quan hệ nào. Việc của anh ta, tôi không can dự.”
“Thứ hai, dư luận không phải do tôi tạo ra, cũng không nằm trong tay tôi.”
“Tình cảnh hôm nay — là do cô lựa chọn.”
“Cô nên tự chịu trách nhiệm cho quyết định của mình.”
“Chứ không phải quay lại cầu xin người từng bị cô làm tổn thương.”
Lời tôi rơi xuống lạnh lẽo.
Cắt đứt ảo tưởng cuối cùng của cô ta.
Đầu dây bên kia lặng đi.
Vài giây sau, giọng cô ta vang lên — vẫn run, nhưng không còn yếu đuối.
Mà là oán trách.
“Hứa Niệm… chị đúng là nhẫn tâm!”
“Chị đã phá hủy tất cả của anh ấy rồi! Chị thắng rồi còn gì!”
“Tại sao không chịu giơ cao đánh khẽ, tha cho bọn em!”
“Nhìn bọn em thê thảm như vậy… chị vui lắm đúng không?”
Tôi bật cười khẽ.
Nhưng là thật lòng.
“Vui sao?”
Tôi hỏi lại nhẹ tênh.
“Cô nghĩ bây giờ tôi còn rảnh để quan tâm sống chết của những người đã thua cuộc như các cô à?”
“Bạch Vy, từ lâu chúng ta đã không còn đứng chung một thế giới.”
“Cô vẫn vì một người đàn ông đã bỏ rơi mình mà sống dở chết dở.”
“Còn tôi…”
Tôi bước đến bên cửa kính chạm trần, nhìn thành phố rực sáng dưới nắng chiều.
“Ngày mai tôi bay sang Đức. Một chương mới đang chờ tôi.”
“Con đường phía trước của tôi rộng đến mức không thấy điểm cuối.”
“Tương lai của tôi đầy những khả năng.”
“Còn cuộc đời của cô…”
Tôi khẽ dừng.
“Hình như ngoài đàn ông ra — chẳng còn gì khác.”
“Vậy cô nói xem, tôi có lý do gì phải lãng phí lòng trắc ẩn cho một người không liên quan, lại còn ở một tầng hoàn toàn khác?”
Lời tôi rất lạnh.
Nhưng từng chữ đều là sự thật.
Đầu dây bên kia im phăng phắc.
Tôi nghe rõ cô ta hít mạnh một hơi — như vừa bị bóp nghẹt.
Có lẽ cô ta chưa từng nghĩ tôi sẽ nói như vậy.
Trong nhận thức của cô ta, tôi đáng ra phải chìm trong đau khổ hoặc ngập trong ghen ghét.
Nhưng cô ta đã sai.
Trong mắt tôi…
Cô ta thậm chí không đủ tư cách làm đối thủ.
“Nếu cô gọi chỉ để nói những điều này,” tôi kết thúc bình thản,
“thì xin lỗi, tôi không có thời gian.”
“Chúc cô may mắn, Bạch Vy.”
“Hy vọng sau này cô học được cách dựa vào chính mình.”
Tôi không cho cô ta thêm cơ hội.
Ngón tay dứt khoát cúp máy.
Rồi chặn luôn số đó.
Tôi sẽ không để những con người đã hết ý nghĩa ấy —
làm chậm bước chân mình trên con đường đang ngập ánh sáng.
Dù chỉ một chút.
17.
Chiều hôm sau.
Sân bay quốc tế Phố Đông, phòng chờ hạng VIP.
Tôi mặc trench coat màu be may đo tinh tế, bên trong là áo cashmere mềm và quần ống rộng thanh lịch. Trang điểm nhẹ, nhưng thần sắc rạng rỡ lạ thường.
Bên cạnh là chiếc vali Rimowa bạc ánh kim.
Trong đó không chỉ có trang phục công việc, mà còn chứa đầy kỳ vọng cho tương lai.
Klaus ngồi đối diện, chăm chú xử lý email trên laptop. Ở ông luôn toát ra sự chuẩn xác và ổn định của một người đàn ông thực sự thành đạt — khiến người khác cảm thấy an tâm.
Không giống Cố Trình — người chỉ có lòng tự tôn rỗng tuếch, phải dựa vào việc dìm người khác xuống để đứng vững.
“Đang nghĩ gì vậy?” Klaus gập máy tính, nhấp một ngụm cà phê.
Tôi nhìn qua lớp kính, nơi chiếc Boeing 747 đang đậu ngoài đường băng.
“Tôi đang nghĩ… mười năm trước, tôi cũng từng có cơ hội đến nơi này. Khi đó chắc phải xếp hàng dài ở khoang phổ thông, chứ không ung dung ngồi đây như bây giờ.”
Klaus mỉm cười.
“Mọi món quà của số phận đều có cái giá của nó. Nhưng những thử thách cô vượt qua rồi, cuộc đời sẽ đền đáp theo cách khác.”
Đôi mắt xanh thẳm của ông nhìn tôi đầy đánh giá và tin tưởng.
“Hứa Niệm, tất cả những gì cô có hôm nay đều là điều cô xứng đáng. Đó là thành quả của năng lực, sự bền bỉ và dũng khí không lùi bước.”
Tôi nhìn ông, nói chân thành:
“Cảm ơn ông, Klaus. Chính ông đã trao cho tôi cơ hội này.”