Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Nhưng mẹ lại không hề thích điều đó.
Mỗi lần bắt gặp tôi cầm bút vẽ, sắc mặt bà lập tức tối sầm.
Trong mắt mẹ, vẽ vời là thứ không ra gì, sau này chẳng thể kiếm sống, chỉ tổ trở thành kẻ vô dụng.
Dù tôi năn nỉ thế nào, bà vẫn gom hết bút màu của tôi đi.
“Vẽ vời cái gì, xấu chết đi được!”
“Cả nhà này chẳng ai có năng khiếu nghệ thuật, dựa vào mình mày mà cũng đòi làm họa sĩ lớn sao?”
Tôi lắc đầu, nghiêm túc nói với mẹ:
“Mẹ ơi, con không phải họa sĩ lớn… con là họa sĩ nhỏ.”
Đáp lại tôi chỉ là những lời mỉa mai lạnh nhạt.
Và cánh cửa phòng bị khóa lại từ bên ngoài.
Thế nên tôi chỉ có thể lén vẽ tranh ở nhà bà nội.
“Vẽ đẹp thật…”
Nghe mẹ nói vậy, tôi còn tưởng mình nghe nhầm.
Tôi vội bay đến bên bà.
Mẹ đang vuốt nhẹ bức tranh có hình mình trong đó, vừa cười vừa khóc:
“Từ trước đến giờ mẹ không biết Dao Dao vẽ đẹp như vậy… nếu biết sớm hơn… nếu biết sớm hơn thì…”
Bà lấy tay che mặt, nghẹn ngào nức nở.
Nước mắt tôi cũng rơi theo.
Mẹ ơi, cuối cùng mẹ cũng chịu thừa nhận con không phải đồ bỏ đi nữa rồi.
Bà nội lắc đầu, ánh mắt nhìn mẹ vừa đau lòng vừa oán trách:
“Mày biết chứ! Mày biết rõ hết! Nhưng mày không chịu công nhận tài năng của Dao Dao, mày chỉ muốn ép con bé đi theo con đường mày đã chọn thôi!”
Lời nói ấy như đâm trúng chỗ sâu kín nhất trong lòng mẹ.
Bà đứng lặng, môi run run mà không thốt nổi câu nào.
Sau tang lễ, bên ngoài có người phát trực tiếp.
Mẹ bỗng đứng ra thừa nhận mọi chuyện.
Bà nhìn thẳng vào ống kính, như thể cũng đang nhìn tôi, nghiêm túc nói lời xin lỗi:
“Dao Dao, mẹ xin lỗi… mẹ sai rồi.”
“Mẹ không nên ép con, không nên đuổi con xuống xe… con có thể tha thứ cho mẹ không?”
Tất cả mọi người đều bàng hoàng.
Không ai ngờ sự thật lại tàn nhẫn đến vậy.
Chẳng có đứa trẻ nào nghịch ngợm cả — chỉ có một đứa trẻ vô tội bị thiên vị, bị áp đặt.
Có người lặng lẽ lau nước mắt.
Cũng có người mắng chửi bố mẹ tôi quá độc ác.
Cuối cùng, rất nhiều người xa lạ đến thắp nến cho tôi, mang theo những con búp bê xinh xắn và những bó hoa lớn.
Tôi vui vẻ chạm thử cái này, ngắm nghía cái kia.
Nhưng món quà tôi thích nhất, vẫn là bộ bút vẽ mà bố mẹ mua cho tôi.
Đó là bộ màu tôi đã ao ước từ rất lâu.
Sau này, tôi có thể dùng nó để vẽ cả gia đình, vẽ thật nhiều thật nhiều bức tranh nữa.
Chỉ tiếc là, sau tang lễ…
Bố mẹ bị cảnh sát đưa đi. Nghe nói họ phải ở trong một căn phòng nhỏ để sám hối.
Không biết đến bao giờ họ mới có thể trở về.
Ngôi nhà thiếu vắng bố mẹ trở nên trống trải và lạnh lẽo.
Anh trai ở lại với ông bà. Anh bắt đầu ghét môn toán, lần nào thi cũng nộp giấy trắng.
Bà nội nói đó là di chứng của cú sốc tâm lý, chỉ khi nào anh tự mình bước ra được thì mới không còn điểm không nữa.
Còn bức tranh gia đình của chúng tôi…
Có lẽ vĩnh viễn sẽ không bao giờ trọn vẹn lại.
Tôi đã đi đầu thai rồi.
Không còn là con gái của bố mẹ nữa.
(Hết)