Chương 5

Cập nhật lúc: 12-02-2026
Lượt xem: 17

Có người nói rằng chính tôi tự mình chạy lên cao tốc.

Có người còn lần ra được nghề nghiệp của bố mẹ tôi.

Họ biết mẹ là nghiên cứu sinh Thanh Hoa – Bắc Đại, làm việc tại một công ty niêm yết; bố là nghiên cứu viên của một phòng thí nghiệm danh tiếng.

Thế là tất cả đồng loạt trách mắng tôi không hiểu chuyện.

Sao lại nghịch dại đến mức lao lên cao tốc như vậy!

Tôi muốn mở miệng giải thích, nhưng chẳng ai nghe thấy.

Tôi muốn xua họ đi, nhưng một người tôi cũng không chạm nổi.

May mà ông bà đã tới.

Hai người thương tôi nhất đời, nhất định sẽ không để ai bắt nạt hay chửi mắng tôi.

8

Bà nội sức khỏe vốn không tốt, phải ngồi xe lăn.

Ông nội đứng phía sau, chậm rãi đẩy bà vào.

Chỉ một thời gian ngắn mà họ dường như đã già đi rất nhiều, hai bên tóc mai đều bạc trắng thêm mấy phần.

Vừa nhìn thấy mẹ, bà nội đã giơ tay tát thẳng một cái.

“Tất cả là tại mày! Sao người chết không phải là mày chứ!”

Bà nghiêng người về phía trước, đôi mắt đỏ ngầu, từng chữ thốt ra như rỉ máu.

Anh trai sợ hãi lùi ra xa.

Bố đứng một bên, lạnh nhạt nhìn tất cả.

Mẹ giống như mất hồn, không phản kháng, cũng chẳng nói một lời, để mặc bà nội liên tiếp tát mình.

Chẳng mấy chốc, mặt mẹ đã sưng phù.

“Bà ơi, đừng đánh mẹ nữa.”

“Là lỗi của Dao Dao…”

Tôi khóc nấc, lao về phía bà nội.

Tôi đã chết rồi, tôi không muốn vì mình mà bà và mẹ còn phải giày vò nhau thêm nữa.

Nhưng bà không nghe thấy tôi.

Cho đến khi mẹ bị đánh đến mức nôn ra máu, những người xung quanh mới không chịu nổi, lần lượt lên tiếng can ngăn:

“Đứa bé là cháu của bà, nhưng cũng là con gái của cô ấy mà!”

“Người gây tai nạn đâu phải mẹ nó, bà dựa vào đâu mà trút hết oán hận lên con dâu?”

“Tôi thấy con bé này cũng bị nuông chiều quá rồi, chết cũng chẳng oan.”

Bà nội trừng mắt giận dữ, còn chưa kịp phản bác thì người kia đã bị ông nội xua đi.

Ông nổi nóng, đuổi sạch những người ngoài:

“Cút hết đi! Đây là linh đường của cháu tôi, không cần các người tới thắp nhang!”

Đám người ấy rõ ràng không cam tâm.

Họ đến chỉ để xem kịch vui, chứ nào phải thật lòng đến tiễn tôi.

Sau khi tất cả rời đi, mẹ quỳ sụp trước mặt bà nội, dập đầu liên hồi:

“Mẹ ơi, là con sai… mẹ đánh chết con đi.”

“Con mới là nguyên nhân của tất cả, người đáng chết phải là con.”

Mẹ cứ thế dập đầu không ngừng.

Máu chảy trên mặt, máu cũng thấm ướt trán.

Bà nội lại bật khóc, nhìn vào di ảnh của tôi, đau đớn đến tê lòng.

Khóc xong, bà run run mở thứ vẫn ôm chặt trong lòng.

Đó là toàn bộ tranh tôi từng vẽ.

Tôi sững sờ bay lại gần, không ngờ bà vẫn giữ giúp tôi tất cả.

“Đây đều là tranh Dao Dao vẽ. Tự mà xem đi — trí tưởng tượng của con bé, cách phối màu, bố cục!”

“Không thầy dạy mà mới sáu tuổi đã vẽ được như thế!”

“Mày nói Dao Dao ngu ngốc? Tao lại thấy nó là thiên tài! Là thiên tài hội họa thực thụ!”

“Mắt mày bị điểm số với thi cử làm cho mù rồi! Hôm nay mở to ra mà nhìn, xem rốt cuộc nó có phải đồ bỏ đi không!”

Từng tờ tranh bị bà ném xuống trước mặt mẹ.

Tôi thấy mẹ run rẩy đưa tay nhặt lên, qua đôi mắt sưng húp chỉ còn hé mở một khe nhỏ, lặng lẽ nhìn từng bức một.

Tôi bỗng thấy ngượng ngùng.

Bà nội luôn khen tôi vẽ đẹp.

Nhưng nếu thật sự đẹp như vậy, tại sao mẹ lại chưa từng thích?

Từ bé tôi đã yêu vẽ.

Khi anh trai ngồi giải toán, tôi lại cặm cụi vẽ những cành mai nở rộ.