Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
5
“Chu tổng, qua mười hai giờ đêm nay, nguyên nhân cha anh hôn mê sẽ lộ rõ.”
Tôi nghiêm giọng, không có ý giải thích thêm.
“Đến lúc đó, anh chỉ cần làm theo lời tôi.”
Liếc đồng hồ, còn đúng một tiếng.
Nói xong, tôi nhắm mắt dưỡng thần. Đêm nay, chắc chắn không có chỗ cho giấc ngủ.
Xung quanh lập tức rộ lên tiếng xì xào châm chọc.
“Giả thần giả quỷ, toàn làm trò!”
“Người trẻ bây giờ gan thật, tiền gì cũng dám lừa.”
“Tối nay tôi ngồi đây trông chừng, cô ta mà giở trò là tôi gọi công an ngay.”
“Không biết cha mẹ dạy dỗ kiểu gì, đúng là mất mặt.”
Thật đúng là sống lâu mới thấy đủ thứ cảnh.
Nhưng tôi đã tồn tại hơn ngàn năm rồi, chẳng lẽ còn phải so đo với mấy kẻ này?
Giữ phong thái mới là điều quan trọng.
Thấy tôi không phản ứng, bọn họ dần im lặng, chỉ còn những ánh nhìn đầy nghi ngờ.
Thế nhưng khi tôi nhắm mắt, trong không gian dường như vang lên tiếng gió rít khe khẽ, lẫn trong đó là âm thanh trầm thấp như long ngâm từ xa vọng lại.
Tôi mở mắt ngay.
Căn phòng yên ắng lạ thường, cửa nẻo đều đóng kín.
Nhưng tôi biết mình không nghe nhầm.
Âm thanh ấy… đến từ nơi rất sâu.
Kim đồng hồ chạm mốc mười hai.
Mọi ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi rút hoàng phù, châm lửa bằng hỏa chỉ, kết ấn niệm chú.
Chú ngữ vừa dứt, mặt đất rung lên dữ dội.
Sàn nhà tách ra một khe tối đen, đồ đạc xung quanh nghiêng ngả, rơi vỡ loảng xoảng.
Chẳng mấy chốc, một lối đi sâu hun hút hiện ra, dẫn thẳng xuống lòng đất.
“Đi không?”
Tôi bước xuống trước, quay đầu ra hiệu cho Chu Phú Quý.
Mọi người chết lặng, có kẻ còn dụi mắt liên tục vì không tin nổi cảnh tượng trước mắt.
Chu Phú Quý run giọng:
“Xuống… xuống đâu?”
“Tầng mười tám.”
“Linh hồn cha anh đang ở đó.”
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn.
Chuyện này, không phải hắn muốn trốn là trốn được.
6
Tôi búng tay.
Chu Phú Quý lập tức mất quyền kiểm soát, từng bước bước xuống cầu thang.
“Nếu cô đi cùng tôi… tôi trả thêm năm trăm triệu!” hắn hoảng hốt kêu lên.
Bà thầy nhảy đồng cắn răng theo sau, còn liếc ông thỉnh thần một cái đầy khiêu khích.
Ông lão kia nuốt nước bọt, do dự một giây rồi cũng theo xuống.
Tốt.
Chuyến “tham quan” này, các người không đi uổng đâu.
Đi chưa được bao lâu, tiếng gầm như sấm vang vọng khắp không gian.
Ba người Chu Phú Quý sợ đến mức co rúm lại, la hét thất thanh.
Chậc, đúng là chưa từng thấy cảnh đời.
“Đã mấy trăm năm không ai đi con đường này. Ta còn tưởng là ai, hóa ra là cô nương họ Cơ của Quỷ Phủ Sơn.”
Thủ hồn thú từ mặt đất hiện lên, khí tức âm trầm.
Nghe tôi trình bày, nó thở dài một hơi, nói rằng bên trên cũng đang đau đầu vì chuyện này.
Nếu tôi chịu đứng ra giải quyết, xem như lập được đại công.
Chu Phú Quý rón rén tiến lại gần tôi:
“Việc khiến cả bên kia cũng khó xử… hay là mình đừng nhúng tay nữa?”
Tôi liếc hắn:
“Anh không muốn cứu cha mình?”
Hắn im lặng.
Ánh mắt lộ rõ vẻ hoang mang và bất an.
Bà thầy và ông lão kia lúc này cũng không còn khí thế, cúi đầu bám sát tôi từng bước.
Trước điện Diêm La, Chu Khuynh Mộ đã quỳ sẵn.
Thân hình ông gầy gò, sắc mặt xám nhợt, hơi thở yếu ớt, khí tức suy kiệt đến mức nhìn thôi cũng thấy nặng nề.
Trên người ông chịu trói bởi hình phạt nghiêm khắc, mỗi ngày đều phải trải qua dày vò.
Thấy chúng tôi, ánh mắt vốn mờ mịt của ông khẽ sáng lên.
Chu Phú Quý hoàn toàn quên sợ, lao tới ôm chầm lấy cha, bật khóc nức nở.
Nhìn vậy mới biết, hắn không phải kẻ vô tình.
Thủ hồn thú giải thích: trong quá trình tranh đoạt làm ăn, Chu Phú Quý từng cho người san bằng mộ tổ của đối thủ.
Không ngờ nơi đó lại liên quan đến long mạch.
Phá thì phá rồi, nhưng long mạch ấy vốn có thể tự phục hồi sau trăm năm.
Tôi gật đầu, điều đó không sai.
Chỉ cần không bị hủy diệt hoàn toàn, long mạch vẫn còn sinh cơ.
Nhưng câu nói tiếp theo của thủ hồn thú, lại khiến lòng tôi chùng hẳn xuống.