Chương 1

Cập nhật lúc: 07-02-2026
Lượt xem: 5

1

Đêm rằm tháng mười sáu, trăng tròn vằng vặc, tiệm phong thủy của tôi theo lệ vẫn sáng đèn suốt đêm.

Một gã đàn ông ngậm thuốc lá, cố tình gào to giữa cửa:
“Cơ lão bản có ở đây không?”

Tôi giật bắn người, hạt dưa trong tay rơi lộp bộp xuống sàn.

Suýt nữa thì tổ tông tám đời của hắn được tôi gọi tên, nhưng vừa liếc thấy chiếc Maybach đen bóng trước cửa, tôi lập tức nuốt lời lại.

“Tôi đây, họ Cơ, xin hỏi ông cần gì?”

Gã đàn ông hừ lạnh, giẫm tắt điếu thuốc:
“Còn trẻ con thế này mà cũng đòi làm thầy? Lại còn là phụ nữ. Không đáng tin, không đáng tin!”

Nói xong hắn quay lưng định đi.

Tôi ghét nhất là bị khinh thường.

“Nếu ông bước ra khỏi cửa này, cha ông sẽ không bao giờ tỉnh lại.”

Bước chân hắn khựng lại ngay mép cửa.

Tôi liếc con lão quỷ đang bị xích sắt kéo lê sau lưng hắn, tiếp tục chậm rãi:
“Có phải đêm nào ông cũng mơ thấy cha mình khóc lóc cầu cứu không?”

Hắn nhíu mày:
“Cơ đại sư, đi một chuyến chứ?”

Nhìn tấm séc được đẩy sang, tôi gật đầu không cần suy nghĩ.

Đi.
Nhất định phải đi.

Đến biệt thự nhà hắn, tôi mới thấy đúng là mở mang tầm mắt.

Trong nhà tụ đủ các thể loại thầy bà: nhảy đồng, đốt nhang thỉnh thần, thầy pháp, thậm chí còn có cả Shaman ngoại quốc.

Chuyện thì chẳng lớn, nhưng bày trận như sắp tế trời.

Gã đàn ông đưa tôi vào xong thì biến mất tăm.

Muốn thử tôi à?

Không sao, tôi không vội. Ngồi xem kịch trước đã.

Một bà thầy nhảy đồng mồ hôi nhễ nhại đi tới nghỉ, liếc tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh miệt.

“Cô bé, chuyện nhà này phức tạp lắm. Đạo hạnh non thì nên rút lui sớm, kẻo mang họa.”

Ồ?

“Giờ người trẻ gan thật, tiền gì cũng dám lừa.”

Tôi nhấp ngụm nước trái cây, thong thả đáp:
“Vậy bà cũng đến đây để lừa tiền sao?”

“Cô—!”

Bà ta nghẹn họng, trừng tôi một cái, hít sâu mấy lần rồi quay mặt đi.

Hết rồi à?

Chỉ có thế thôi sao?


2

Những người khác cũng không ngừng ném về phía tôi ánh mắt coi thường.

Thế là trẻ với đẹp cũng thành tội à?

Các người giỏi lắm, chỉ biết nhảy đồng.

Mà nhảy còn chẳng ra gì.

Khói nhang hun mù mịt, tôi cay xè mắt, bèn ra sân hít thở.

Ngoài cổng lớn, con lão quỷ bị xích sắt đứng thập thò, vẻ mặt sốt ruột đến phát run.

Tôi tiện tay xé bức tranh môn thần dán trên cửa.

Lão già lập tức thở phào, kéo xích loảng xoảng bước vào.

“Cầu Cơ đại nhân cứu tôi… tôi chỉ được ở lại một canh giờ, sắp bị kéo về rồi.”

“Về đâu?”

“Tầng mười tám địa ngục!”
Lão nghiến răng nhìn lên phòng con trai trên lầu, oán khí cuồn cuộn.

Lâu lắm rồi tôi mới gặp quỷ từ tầng mười tám, đúng là hiếm.

Điều kỳ lạ là toàn thân lão phát kim quang, rõ ràng có công đức, vậy mà lại bị kéo xuống địa ngục khi thân xác còn sống.

Địa phủ bây giờ đúng là biết chơi ác.

“Cô đang nói chuyện với ai đấy?”

Giọng âm u vang lên sau lưng làm tôi giật mình.

“Bà không thấy tôi đang nói chuyện với quỷ sao?”

Bà thầy nhảy đồng hoảng hồn, nhìn quanh một vòng rồi mắng tôi là đồ điên.

Vào lại trong nhà, con trai lão già ngồi bắt chéo chân, ánh mắt cao cao tại thượng quét qua đám người.

Hắn hỏi có tiến triển gì chưa.

Rồi nói bác sĩ vừa gọi, bảo cha hắn ở bệnh viện mí mắt giật liên tục.

Bà thầy nhảy đồng lập tức nhận công về mình.

Gã đốt nhang thỉnh thần nói đã gặp hồ tiên.

Người vẽ bùa cũng không chịu thua.

Một màn tranh công đúng chuẩn hội chợ.

Tôi thấy thú vị thật sự.


3

Tôi lấy từ hồ lô ra áo bào vàng khoác lên, lắc đầu lẩm nhẩm niệm chú.

Tay gõ trống âm dương, nhịp điệu quen thuộc đến mức không thể giả được.

Gõ xong, tôi hét lớn rồi cất giọng hát.

Âm thanh vang dội, chói tai, làm cả phòng giật nảy.

Nhưng tôi lại hát… hí kịch Hà Nam.

Mặt mọi người lập tức tối sầm, có kẻ tức đến mức muốn lao lên đánh tôi.

Hát xong, tôi đổi giọng, bắt đầu bài cúng “chính thống” của nhảy đồng:

“Con xin thỉnh gia tiên—
Một thỉnh Tôn Ngộ Không—
Hai thỉnh Thiên Bồng Nguyên Soái—
Ba thỉnh tiên rùa quậy phá—”

Vừa đọc vừa bịa, nhưng sắc mặt lại vô cùng nghiêm túc.

Chu Phú Quý hít sâu, cố nhắm mắt nhẫn nhịn.

Đúng lúc ấy, hắn nhận điện thoại.

Bệnh viện báo lão già đã tỉnh, uống được nửa bát canh gà rồi ngủ lại.

Nhưng để lại lời nhắn: bảo con trai mau đi cứu mình.

Ánh mắt Chu Phú Quý nhìn tôi lập tức đổi khác.

Tôi chắp tay theo thế Quan Âm, kết thúc nghi lễ.

Nhảy đồng à?

Tôi mới là dân trong nghề.


4

Chu Phú Quý là phú hào nổi tiếng nhất thành phố.

Một tháng trước, cha hắn đột ngột hôn mê.

Khám đủ nơi, chẳng tìm ra bệnh.

Bác sĩ còn nói thể trạng này sống trăm tuổi cũng không khó.

Nhưng chính “không có bệnh” lại là vấn đề lớn nhất.

Một tháng qua, hắn mời vô số cao nhân dị sĩ.

Nhà lúc nào cũng ồn ào như chợ.

Vậy mà lão già vẫn bất tỉnh.

Nghe đâu có người giới thiệu tôi, thổi phồng đến tận trời xanh, hắn mới đích thân tới mời.

Lời này vừa nói xong, ánh mắt mọi người nhìn tôi thay đổi hẳn.

Bởi họ đều là tự tìm đến cửa.

Bà thầy nhảy đồng lạnh giọng:
“Chu tổng, đừng để bị lừa, bây giờ người trẻ nhiều trò lắm.”

Gã thỉnh thần cười khẩy:
“Con bé này thì làm được gì?”

Người vẽ bùa nói tôi chỉ gặp may.

Có kẻ còn bảo tôi tà môn, nhắm vào Chu Phú Quý.

Cuối cùng, Chu Phú Quý nhìn tôi đầy cảnh giác:
“Cơ lão bản, tôi đã có gia đình.”

Tôi suýt bật cười.

Thế mà cũng làm phú hào à?

Hơn nữa, tôi sống cả ngàn năm rồi, lại đi để mắt tới một người ngoài năm mươi?

Năm xưa, thám hoa lang muốn theo đuổi tôi còn phải xếp hàng dài.