CHƯƠNG 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi lặng lẽ đi phía sau.
Trước mắt là hình ảnh người đàn ông cao lớn cõng cô bé nhỏ trên vai.
Ánh mặt trời rơi xuống, phủ quanh họ một quầng sáng màu mật ong.
Khung cảnh ấy dịu dàng đến mức như một bức họa.
Sống động. Ấm áp. Tròn đầy.
Khóe mắt tôi bỗng nóng lên.
Đã rất lâu rồi tôi chưa thấy Mạnh Mạnh cười rạng rỡ như thế.
Tôi từng cho rằng chỉ cần mình cố gắng là đủ.
Rằng một mình tôi cũng có thể trao cho con toàn bộ yêu thương trên đời.
Nhưng giờ đây tôi mới hiểu—
Có một người sẵn sàng cùng tôi gánh vác, cùng tôi sẻ chia niềm vui ấy…
Là điều hạnh phúc biết bao.
Buổi trưa, chúng tôi ăn tại nhà hàng trong công viên.
Mạnh Mạnh đã xem anh như “đồng minh”.
Hai bàn tay dính cơm, con bé vẫn cố gắp chiếc đùi gà trong bát mình đưa sang.
“Chú Ôn ăn đi, ngon lắm!”
Tôi định nhắc con bé.
Nhưng anh lại tự nhiên đón lấy.
“Cảm ơn Mạnh Mạnh.”
Rồi anh thật sự ăn hết chiếc đùi gà lem nhem ấy trước mặt chúng tôi.
Không chút do dự.
Sau bữa ăn, ba người chèo thuyền giữa hồ.
Mạnh Mạnh ngồi giữa, lúc nghịch nước, lúc ngửa mặt nhìn trời.
Bỗng con bé quay sang, hỏi một câu cực kỳ nghiêm túc:
“Chú Ôn, chú có thích mẹ con không?”
Trẻ con chẳng biết vòng vo.
Tôi xấu hổ đến mức chỉ muốn nhảy ùm xuống hồ trốn đi.
Ôn Diễn Sâm thoáng khựng lại.
Sau đó anh cười rất khẽ.
Ánh mắt anh hướng về tôi, không né tránh.
“Có.”
Anh nhìn tôi, nhưng trả lời con bé.
“Chú rất thích mẹ con.”
“Vậy chú có phải sói xám không?” Mạnh Mạnh tiếp tục chất vấn. “Có lừa mẹ con đi không?”
Anh bật cười.
Lắc đầu.
Bàn tay anh đặt lên mái tóc mềm của con bé.
Giọng trầm xuống, nghiêm túc như một lời cam kết.
“Không.”
“Chú sẽ là người bảo vệ mẹ và cả Mạnh Mạnh.”
Con thuyền lướt nhẹ trên mặt nước lấp lánh.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Nhìn sự chân thành trong mắt anh.
Và biết—
Cánh cửa đã khóa kín suốt năm năm qua trong tim tôi…
Giờ phút này thật sự mở ra.
21
Một năm trôi qua nhanh đến mức tôi không kịp nhận ra.
Dự án khu sáng tạo phía Đông hoàn tất rực rỡ.
Trong lễ khai trương, với tư cách nhà thiết kế và đại diện chủ đầu tư, tôi và Ôn Diễn Sâm đứng cạnh nhau nhận những tràng vỗ tay.
Cái tên “Ninh Viễn” Design nhờ dự án ấy mà nổi bật giữa giới chuyên môn.
Sự nghiệp của tôi bước lên đỉnh cao mới.
Và cuộc sống riêng cũng sang trang.
Tình cảm giữa tôi và Ôn Diễn Sâm ngày càng vững vàng.
Anh chưa từng ép tôi phải lập tức đưa ra lựa chọn.
Anh giống như dòng nước ấm, lặng lẽ chảy vào cuộc đời tôi.
Chậm rãi, nhưng bền bỉ.
Anh nhớ từng sở thích nhỏ.
Những đêm tôi tăng ca, anh mang đến phần ăn còn nóng.
Khi tôi mệt mỏi, anh chỉ cần ôm tôi thật chặt.
Điều khiến tôi cảm động nhất—
Là tình yêu anh dành cho Mạnh Mạnh.
Không phải lấy lòng.
Không phải cố tỏ ra.
Mà là thật lòng.
Anh kiên nhẫn dạy con bé nhận biết chòm sao.
Cuối tuần đưa chúng tôi đến bảo tàng, trung tâm khoa học.
Tham gia họp phụ huynh như một người cha thực thụ.
Phòng Mạnh Mạnh dán đầy ảnh chụp cùng “chú Ôn”.
Nụ cười của con bé ngày một rạng rỡ.
Thế giới của hai mẹ con tôi, từ lúc nào đã thành thế giới của ba người.
Thậm chí có những hôm, con bé mong anh đến còn hơn cả tôi.
Vì anh luôn kể cho nó những câu chuyện trước giờ ngủ mà nó yêu thích.
Một buổi chiều thu dịu nắng.
Tôi đón Mạnh Mạnh từ lớp violin về.
Vừa mở cửa, tôi đứng sững.
Căn nhà biến thành một thế giới cổ tích.
Bóng bay đủ màu lơ lửng trên trần.
Cánh hoa hồng trải kín sàn.
Giữa phòng khách, nến được xếp thành hình trái tim.
Ôn Diễn Sâm mặc vest chỉnh tề, tay cầm bó hoa, đứng ở trung tâm.
Mạnh Mạnh reo lên:
“Đẹp quá!”
Con bé buông tay tôi, chạy tới.
“Hôm nay là ngày gì vậy chú Ôn?”
Anh xoa đầu con bé, rồi nhìn tôi.
Ánh mắt sáng rực.
Anh bước tới.
Quỳ xuống trước mặt tôi.
Chiếc hộp nhung mở ra.
Bên trong là chiếc nhẫn kim cương lấp lánh.
“Giang Ninh.”
Giọng anh có chút run.
“Anh không giỏi nói lời hoa mỹ.”
“Nhưng ngay từ lần đầu thấy em ở công trường, anh đã bị thu hút.”
“Sự tự tin, mạnh mẽ của em… khiến anh rung động.”
“Khi biết quá khứ của em, anh càng kính trọng.”
“Em là người phụ nữ tuyệt vời nhất anh từng gặp.”
“Anh muốn dành cả đời để bảo vệ sự tuyệt vời ấy.”
Anh hít sâu.
“Anh muốn mỗi sáng tỉnh dậy đều thấy em.”
“Muốn mỗi tối kể chuyện cho em và Mạnh Mạnh.”
“Muốn trở thành chồng của em.”
“Và trở thành cha của con bé.”
“Giang Ninh…”
“Em có đồng ý cho anh cơ hội đó không?”
Nước mắt tôi rơi không ngừng.
Tôi không nói nổi lời nào, chỉ gật đầu.
Mạnh Mạnh còn phấn khích hơn.
“Mẹ ơi, lấy chú Ôn đi!”
Ôn Diễn Sâm bật cười.
Anh lau nước mắt cho tôi.
Nhẹ nhàng đeo nhẫn vào tay tôi.
Vừa khít.
Anh ôm chặt cả hai mẹ con vào lòng.
Tôi tựa vào ngực anh.
Nghe nhịp tim vững vàng.
Trong lòng tôi là sự bình yên chưa từng có.
Tôi nhớ lại những năm tháng cũ.
Nhớ bóng lưng lạnh lẽo của Trần Húc năm năm trước.
Nhớ những ngày sinh con một mình.
Những đêm ôm con sốt cao chạy vào viện.
Những tháng ngày khởi nghiệp đến kiệt sức.
Tất cả những đau đớn từng khiến tôi ngạt thở…
Giờ đây chỉ còn là ký ức xa xăm.
Không còn là vết thương.
Mà là minh chứng cho sự trưởng thành.
Chính chúng đưa tôi đến ngày hôm nay.
Còn Trần Húc—
Tôi nghe nói anh ta được giảm án vì cải tạo tốt.
Ra tù sớm một năm.
Không tìm đến tôi nữa.
Có người từng thấy anh ta làm phụ bếp ở một quán ăn nhỏ.
Tóc đã điểm bạc.
Ánh mắt không còn thần thái ngày xưa.
Khi nghe tin ấy, tôi không hận.
Cũng không hả hê.
Chỉ thấy lòng mình lặng như nước.
Cuộc đời anh ta, từ lâu đã không còn liên quan đến tôi.
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Hoàng hôn nhuộm bầu trời màu cam dịu.
Trong phòng khách, Mạnh Mạnh kéo violin.
Âm thanh còn non, nhưng đầy hy vọng.
Ôn Diễn Sâm từ phía sau vòng tay ôm tôi.
Cằm anh tựa lên mái tóc tôi.
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Tôi mỉm cười.
“Em nghĩ… cuộc đời của em vừa mới bắt đầu.”
Quá khứ chỉ là lời mở đầu.
Phía trước là nắng ấm và hoa nở.
Tôi sẽ cùng người đàn ông mình yêu.
Và con gái tôi.
Bình thản, kiên định bước tiếp.
Mãi về sau.
(Hết)