CHƯƠNG 12
Tôi hơi lúng túng, khẽ đáp lại:
“Cảm ơn anh… anh cũng rất phong độ.”
Hai chúng tôi bật cười, bầu không khí ngại ngùng ban đầu theo đó mà tan biến.
Chiếc xe anh lái là một chiếc Phaeton màu đen, kiểu dáng kín đáo, trầm tĩnh hệt như con người anh.
Anh vòng sang mở cửa cho tôi, còn đặt tay lên khung xe theo thói quen lịch thiệp, tránh để tôi va đầu.
Trong khoang xe, bản “Clair de Lune” vẫn ngân lên dịu dàng.
Âm thanh trong trẻo ấy chậm rãi lan khắp không gian yên tĩnh.
Nhịp tim tôi cũng dần ổn định lại theo từng nốt nhạc.
Nhà hát tối nay đông kín người.
Anh đã sắp xếp chỗ ngồi ở khu VIP, tầm nhìn hướng thẳng sân khấu.
Vừa ngồi xuống, anh đưa tôi tờ chương trình.
“Tôi không rõ cô thích ai, nên chọn buổi có nhiều phong cách nhất.”
Tôi lướt qua danh sách.
Từ Bach, Mozart, Chopin cho đến Debussy.
Gần như đều là những cái tên tôi yêu.
Tôi ngẩng lên nhìn anh.
Anh mỉm cười rất khẽ.
“Có vẻ tôi chọn đúng.”
Lúc ấy tôi mới hiểu, lời mời này chưa bao giờ là tùy hứng.
Anh đã chuẩn bị.
Đã nhớ những điều tôi từng nói.
Và đặt chúng trong lòng.
Một cảm giác ấm áp lặng lẽ lan ra trong tôi.
Buổi hòa nhạc bắt đầu.
Nốt nhạc đầu tiên vang lên, cả khán phòng chìm vào im lặng.
Tôi thả mình trong âm thanh.
Giai điệu như dòng nước êm đềm cuốn trôi mọi mệt mỏi.
Tôi chưa từng thấy lòng mình nhẹ nhõm đến thế.
Khẽ nghiêng đầu, tôi nhìn anh.
Anh chăm chú hướng về sân khấu, gương mặt dưới ánh đèn càng thêm sắc nét.
Có lẽ cảm nhận được ánh mắt tôi, anh quay sang.
Chúng tôi nhìn nhau giữa tiếng đàn ngân dài.
Tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.
Mạnh mẽ. Rõ ràng.
Khi buổi diễn kết thúc, anh đưa tôi về.
Trên đường, chúng tôi nói về Chopin, rồi sang Ravel.
Câu chuyện nối tiếp không ngừng.
Anh không chỉ am hiểu kiến trúc, mà còn hiểu hội họa, âm nhạc, nghệ thuật.
Tri thức của anh sâu rộng như đại dương.
Ở cạnh anh, tôi chưa từng thấy nhàm chán.
Xe dừng dưới chung cư của tôi.
Tôi tháo dây an toàn.
“Cảm ơn anh. Tối nay tôi thật sự rất vui.”
“Tôi cũng vậy.”
Anh nhìn tôi, ánh mắt nghiêm túc.
“Giang Ninh.”
Lần đầu tiên anh gọi tên tôi, không phải “Giang tổng”.
“Tôi có thể gọi vậy không?”
Tôi gật đầu.
“Được.”
Anh lặp lại tên tôi một lần nữa, chậm rãi như đang ghi nhớ.
“Giang Ninh.”
Rồi anh do dự một chút.
“Tôi có thể hỏi một chuyện riêng tư không?”
“Anh hỏi đi.”
“Về Mạnh Mạnh.”
Tay tôi khẽ siết lại.
“Con bé… có đáng yêu không?”
Câu hỏi ấy khiến tôi bất ngờ.
“Rất đáng yêu. Cũng rất nghịch.”
Anh hít sâu.
“Nếu mẹ đi nghe hòa nhạc với một người đàn ông khác… con bé có buồn không?”
Anh hỏi cẩn trọng đến mức tôi nhận ra—
Anh không dò xét.
Anh đang tôn trọng tôi.
Tôn trọng vai trò làm mẹ của tôi.
Và quan tâm đến cảm xúc của con gái tôi.
Tim tôi mềm xuống.
“Nó sẽ không.”
“Tôi nghĩ điều nó mong nhất chỉ là mẹ vui như tối nay.”
Anh khẽ thở ra.
“Vậy thì tốt.”
“Tôi đưa cô lên nhé?”
“Không cần đâu, đến đây được rồi.”
Tôi mở cửa xe.
Anh cũng xuống theo, đứng dưới ánh đèn đường vàng nhạt.
Gió đêm thổi nhẹ qua.
“Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.”
Tôi quay đi thì nghe anh gọi.
“Giang Ninh.”
Tôi quay đầu lại.
Bóng anh kéo dài dưới ánh đèn.
“Lần sau, chúng ta không nói chuyện công việc hay âm nhạc nữa.”
Tôi nhìn anh.
“Chúng ta có thể cùng đưa Mạnh Mạnh đi công viên.”
Tim tôi khẽ run lên.
Ánh mắt anh chân thành và chờ đợi.
Một lúc sau tôi mới tìm được giọng nói.
“Được.”
Nói xong tôi gần như vội vã bước vào sảnh.
Tựa lưng vào tường lạnh, nghe tim mình đập dồn dập.
Mặt nóng bừng.
Thì ra đây là cảm giác rung động.
20
Sau buổi tối ấy, mối quan hệ giữa tôi và Ôn Diễn Sâm thay đổi từng chút một.
Chúng tôi không còn chỉ là đối tác.
Anh bước vào cuộc sống của tôi bằng những lý do rất tự nhiên.
Gần công ty có nhà hàng mới, hỏi tôi có muốn thử.
Bạn anh tặng vé triển lãm, đi một mình thấy chán, rủ tôi cùng đi.
Tiện đường ghé tiệm bánh nổi tiếng, mua trà chiều cho tôi và đồng nghiệp.
Mỗi lần xuất hiện đều vừa đủ.
Không khiến tôi khó chịu.
Không tạo áp lực.
Chúng tôi giống như hai người bạn dần dần xích lại gần.
Tôi quen với việc ăn trưa đối diện anh.
Quen với tin nhắn cuối tuần hỏi thăm.
Quen với việc trong đời mình có thêm một người đàn ông tên Ôn Diễn Sâm.
Anh như tia nắng ấm, lặng lẽ chiếu vào thế giới từng đóng băng của tôi.
Làm tan những lớp băng mà tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ tan.
Một sáng thứ bảy đầy nắng.
Anh đến dưới nhà đúng giờ.
Nói muốn đưa tôi và Mạnh Mạnh ra công viên rừng ngoại ô.
Nghe nói ở đó có khu vui chơi trẻ em rất lớn.
Tôi mặc cho con bé chiếc váy nó thích nhất, buộc hai bím tóc nhỏ xinh.
Xuống lầu, nó còn hơi ngại.
Nép sau lưng tôi, lén nhìn Ôn Diễn Sâm.
Hôm nay anh mặc giản dị—áo thun trắng, quần kaki.
Anh ngồi xổm xuống, giữ ánh mắt ngang tầm với con bé.
Rồi như làm ảo thuật, anh lấy từ phía sau ra một chiếc hộp nhỏ.
“Chào Mạnh Mạnh.”
Giọng anh dịu dàng.
“Chú là chú Ôn. Đây là quà cho con.”
Con bé nhìn tôi xin phép.
Tôi khẽ gật đầu.
Nó mới dè dặt nhận lấy.
Bên trong là một bộ kính thiên văn mini về chủ đề bầu trời sao.
Không phải món đồ chơi qua loa.
Mà là thứ kích thích khám phá.
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Anh sao biết con bé thích mấy thứ này?”
Anh đứng lên, mỉm cười.
“Tôi đoán thôi.”
“Mẹ thông minh như vậy, chắc con gái cũng tò mò về thế giới.”
Một câu vừa khen con bé, vừa khiến tim tôi dịu lại.
Mạnh Mạnh rõ ràng rất thích món quà.
Ôm chặt không rời.
Sự dè dặt với anh giảm đi đáng kể.
Trên xe, anh chủ động ngồi phía sau cùng con bé.
Mở điện thoại cho nó xem hình các hành tinh.
Từ Sao Thủy, Sao Kim cho đến Sao Hải Vương xa xôi.
Anh kể chuyện sinh động như đang kể cổ tích.
Con bé nghe mê mẩn.
Chẳng mấy chốc đã thân thiết.
Đến công viên, nó như chú chim nhỏ được thả.
Chạy nhảy trên bãi cỏ xanh.
Ôn Diễn Sâm luôn ở bên.
Chơi cầu trượt cùng nó.
Ngồi vòng quay ngựa gỗ.
Khi con bé mệt, anh bế nó ngồi lên vai.
Để nó nhìn thế giới cao hơn một chút.
Tiếng cười trong trẻo vang khắp khu vui chơi.
Tôi đứng cách đó không xa.
Nhìn một lớn một nhỏ dưới ánh nắng.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nghĩ—
Có lẽ…
Cuộc đời vẫn còn rất nhiều điều ấm áp đang chờ tôi phía trước.