CHƯƠNG 9
Tôi nổ máy, lái xe rời khỏi khu chung cư.
Chạy được một đoạn, tôi tấp vào lề đường.
Rồi cuối cùng cũng bật khóc.
10.
Mọi chuyện không dừng lại sau buổi họp hôm đó.
Chị dâu tôi vẫn ấm ức.
Sáng hôm sau, vừa từ nhà bác cả về, chị ta đã đăng một trạng thái trên Moments:
“Có người thấy người khác sống khá lên là khó chịu, đi khắp nơi bịa chuyện. Hạng người như vậy sớm muộn cũng chẳng ra gì.”
Tôi nhìn thấy, nhưng mặc kệ.
Ngay sau đó, chị ta nhắn riêng cho tôi:
“Chu Mẫn, cô vừa lòng chưa? Làm cả nhà nhìn chúng tôi như trò cười.”
Tôi không đáp.
“Chẳng phải cô ghen tỵ vì nhà tôi mua được nhà lớn sao? Có giỏi thì tự đi mà kiếm tiền!”
Tôi vẫn im lặng.
“Cứ đợi đấy! Sau này đừng hòng nhờ vả gì nhà tôi!”
Tôi tắt luôn thông báo tin nhắn của chị ta.
Loại người này không đáng để tôi hao tổn tâm trí.
Nhưng chị ta chưa chịu thôi.
Đến ngày thứ ba, chị ta lại gây chuyện trong nhóm gia đình:
“Tôi muốn nói vài câu.”
“Chuyện vốn là việc riêng của nhà tôi, tôi không định nhắc tới.”
“Nhưng có người thích bôi xấu người khác, thì tôi cũng phải nói rõ.”
“Chu Mẫn mấy năm nay đúng là có đưa tiền, nhưng đều là tự nguyện. Không ai ép cô ta cả.”
“Giờ thấy thiệt thòi lại đi kể lể khắp nơi. Người thế nào, mọi người tự đánh giá.”
Tôi đọc xong, bật cười.
Rồi trả lời:
“Chị dâu, chị nói tôi tự nguyện?”
“Những lần mẹ bảo tôi chuyển tiền, chị cũng ngồi đó nghe.”
“‘Mẫn Mẫn, anh con vất vả lắm, giúp nó một tay.’”
“‘Mẫn Mẫn, ba nhập viện, con ứng trước nhé.’”
“Đó là tự nguyện à?”
“Hay nếu tôi không chuyển thì thành bất hiếu?”
Nhóm im lặng.
Tôi tiếp tục:
“Chị bảo tôi ghen tỵ vì nhà chị mua nhà lớn?”
“Nếu vợ chồng chị tự làm ra tiền mua nhà, tôi thật lòng khâm phục.”
“Nhưng tiền đặt cọc là tiền đền bù giải tỏa của ba mẹ tôi. Chị nói đó là tiền chị kiếm?”
“Dòng ‘Cảm ơn ba mẹ chồng đã hỗ trợ’ trên bài đăng của chị, chẳng phải chị tự viết sao?”
Tôi gửi kèm ảnh chụp màn hình.
Cả nhóm lặng ngắt.
Một lúc sau, cô Ba lên tiếng:
“Vợ Kiến Quốc nói chuyện phải biết chừng mực. Giấy tờ Mẫn Mẫn đăng là thật, đừng gây thêm rắc rối.”
Cô Tư cũng nói:
“Đúng vậy. Chuyện đến mức này rồi, cãi nữa cũng không ích gì.”
Chị dâu im bặt.
Tôi nhắn câu cuối cùng:
“Chuyện phụng dưỡng ba mẹ sau này chia đôi, đã thống nhất ở nhà bác cả.”
“Nếu chị không đồng ý, để anh tôi tự nói.”
“Tôi chỉ làm việc với anh trai mình.”
Gửi xong, tôi không rời nhóm, chỉ tắt thông báo.
Tôi không muốn tốn thêm một giây cho việc vô nghĩa.
Một tuần sau.
Anh tôi chuyển khoản tiền phụng dưỡng tháng đầu.
4.400 tệ — đúng một nửa chi phí.
Tôi nhìn con số đó rất lâu.
Mười hai năm.
Đây là lần đầu tiên anh ấy góp tiền chăm lo cho ba mẹ.
Rồi thêm một giao dịch nữa.
80.000 tệ.
Ghi chú: “Hoàn trả tiền vay.”
Tôi nhìn hai khoản tiền.
Không vui mừng.
Không hả hê.
Chỉ là một cảm giác nhẹ bẫng.
Như thể một cuộc giằng co suốt mười hai năm cuối cùng đã khép lại.
Tôi nhắn lại:
“Đã nhận. Sau này cứ vậy nhé.”
Anh không trả lời.
Tôi cũng không nhắn thêm.
Một tháng sau, tôi đến viện dưỡng lão thăm ba.
Ông tỉnh táo hơn trước.
Thấy tôi, ông cười:
“Mẫn Mẫn tới rồi à.”
“Vâng.”
Tôi ngồi xuống, gọt táo cho ông.
Ông cắn một miếng rồi nói:
“Tuần trước Kiến Quốc có tới.”
“Vậy ạ?”
“Ừ. Ngồi với ba nửa tiếng.”
“Anh ấy nói gì không?”
“Không nhiều. Chỉ chuyện linh tinh.”
Tôi không hỏi thêm.
Một lát sau, ba nhìn ra cửa sổ rồi chậm rãi nói:
“Mẫn Mẫn, cả đời này ba làm sai nhiều lắm.”
“Ba có lỗi với con.”
Tôi im lặng nhìn ông.
“Con từ nhỏ ngoan ngoãn, không tranh giành. Ba mẹ tưởng con không cần quan tâm.”
“Giờ nghĩ lại… đúng là ba mẹ thiên vị.”
Ông quay sang tôi, mắt đỏ hoe:
“Sau này ba không thiên vị nữa. Con với anh con như nhau.”
Tôi mỉm cười.
“Ba, giờ nói những lời này… cũng muộn rồi.”
“Ba biết. Nhưng ba vẫn muốn nói.”
“Mẫn Mẫn, ba yêu con. Như yêu anh con vậy.”
Tôi nhìn khuôn mặt đã hằn đầy nếp nhăn.
Mắt hơi cay.
Nhưng tôi không khóc.
Tôi chỉ gật đầu.
“Con biết.”
11.
Ba tháng sau, mẹ gọi tôi đi ăn.
“Chỉ hai mẹ con, không ai khác.”
Tôi đồng ý.
Mẹ chọn quán tôi từng thích lúc nhỏ.
Vừa ngồi xuống, bà gọi toàn món tôi yêu:
Sườn xào chua ngọt, gà cung bảo, trứng xào cà chua.
“Con còn nhớ không?” bà hỏi.
“Nhớ.”
“Hồi bé con mê mấy món này nhất.”
Ánh mắt bà xa xăm.
“Mỗi lần đến đều đòi sườn xào. Không ăn hết còn bắt mẹ gói mang về.”
Tôi không nói gì.
Món ăn được dọn lên.
Chúng tôi trò chuyện những chuyện lặt vặt, tránh nhắc đến quá khứ.
Giữa bữa, mẹ đặt đũa xuống.
“Mẫn Mẫn, mẹ muốn nói với con một chuyện.”
“Chuyện gì ạ?”
“Bệnh của ba con… bác sĩ nói tình hình không tốt lắm.”
Tôi khựng lại.
“Ý mẹ là sao?”
“Tuần trước đi kiểm tra, bác sĩ bảo gan có vấn đề. Phải làm thêm xét nghiệm.”
“Sao không nói sớm?”
“Sợ con lo.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Khi nào có kết quả?”
“Tuần sau.”
Tôi im lặng.
“Có rồi báo con.”
“Ừ.”
Mẹ nhìn tôi:
“Dù thế nào, con cũng đừng suy nghĩ nhiều quá. Nhớ giữ gìn sức khỏe.”
Tôi gật đầu.
“Con biết.”
Ăn xong, mẹ nhất quyết trả tiền.
“Mẹ mời con.”
“Vâng.”
Ra khỏi quán, mẹ nắm tay tôi.
“Mẫn Mẫn, dạo này mẹ suy nghĩ rất nhiều…”