Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
Trước sự chân thành gần như không giữ lại chút nào của anh, tôi quyết định nói hết.
“Ba em… đã tự kết liễu đời mình.”
Từ Thừa Trạch khựng lại, sắc mặt trắng bệch:
“Vãn Vãn… anh xin lỗi…”
Tôi lắc đầu:
“Em không đau vì ông ấy chết. Nên anh không cần xin lỗi.”
“Khi em còn nhỏ, ba mẹ mỗi người có một người khác. Họ bảo vì em nên chưa ly hôn, nhưng thực tế lại gửi em cho ông bà nội nuôi.”
“Hồi bé, tan học nhìn bạn bè được ba mẹ đón, chỉ mình em lủi thủi… buồn lắm. Nhưng lớn rồi, em tự bảo mình đừng buồn nữa.”
“Khi học đến chữ ‘yêu’, em tự thuyết phục bản thân rằng họ rời bỏ em cũng vì tình yêu của họ.”
Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình có thể bình tĩnh kể lại những chuyện này.
“Nhưng rồi ông ta lại tự sát.”
“Ông ta sống cùng người phụ nữ kia, bị lừa sạch tiền. Đứa trẻ cũng không phải con ruột. Cuối cùng bán hết tài sản trả nợ… rồi chọn cách đó.”
“Trước khi chết còn gọi hỏi em có sống tốt không.”
“…còn hỏi ông bà nội trước khi mất có để lại lời gì cho ông ấy không.”
Khoảnh khắc ấy, tất cả những lời biện hộ tôi dựng lên suốt bao năm bỗng sụp đổ.
Nếu ông ta từng nói rời đi vì yêu… vậy thứ gọi là yêu đó rốt cuộc là gì?
Trên đời này, thật sự có tình yêu sao?
Tình cảm của Từ Thừa Trạch.
Sự ấm áp của ba mẹ anh dành cho tôi.
Càng nhận được, tôi càng thấy mình như kẻ không xứng.
Xuất thân thiếu hụt vốn rất tàn nhẫn. Dù trốn bao lâu, cũng sẽ có lúc tất cả phòng tuyến vỡ vụn.
Lần đầu tiên, Từ Thừa Trạch không nói gì. Chỉ siết tay tôi thật chặt.
Một lúc sau, tôi nhìn mặt hồ lặng sóng trước mắt — trong veo như ánh mắt anh.
“Từ Thừa Trạch, cảm ơn anh.”
Là anh khiến tôi biết yêu là gì.
Là anh, dù tôi lùi bước, vẫn tiến về phía tôi.
Anh khẽ cười:
“Vãn Vãn, em còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?”
10
Đó là bộ phim đầu tiên tôi tham gia, kể về giáo viên tình nguyện vùng núi.
Từ Thừa Trạch là nam chính.
Còn tôi chỉ nhặt được một vai phụ không tên vì bối cảnh quá khổ, chẳng ai muốn nhận.
Khi ấy có một diễn viên đóng vai thầy giáo.
Trẻ con trong làng không hiểu diễn xuất là gì. Máy quay vừa rời đi, một bé gái vẫn rụt rè tiến lại, lấy trong áo ra quả táo nhăn nheo:
“Thầy ơi, con hái được… cho thầy ăn.”
Người kia hất tay em.
Quả táo rơi xuống đất.
Anh ta nhếch môi:
“Không có mẹ dạy à? Bẩn thế này ăn vào đau bụng chết.”
Mọi người đều nghe. Không ai lên tiếng.
Đứa bé đứng chết lặng.
Không hiểu vì sao tôi lại bước ra, ôm lấy em, cười:
“Chia chị một nửa được không?”
Diễn viên kia nổi nóng:
“Cô từ đâu chui ra vậy? Muốn giành spotlight à?”
Nhìn thấy tôi chỉ là vai quần chúng, anh ta càng khinh khỉnh:
“Diễn viên vô danh mà cũng bày đặt làm màu?”
Nhưng tôi chẳng để tâm.
Trong đầu tôi chỉ vang lên câu: “Không có mẹ.”
Thực ra em bé đó có mẹ.
Chỉ là mẹ phải đi làm xa, mỗi năm Tết mới về.
Em từng kể ba mẹ gửi quà bánh về cho em.
Em có mẹ.
Tôi lạnh giọng:
“Tiền bối, anh không nên nói vậy.”
Anh ta tức giận giơ tay định tát.
Đúng lúc ấy, Từ Thừa Trạch chạy vào, giữ tay anh ta lại.
Biết rõ chuyện, anh yêu cầu người kia xin lỗi.
Dù xin lỗi, nhưng sau đó tôi vẫn thấp thỏm lo lắng.
Tôi chỉ là diễn viên quần chúng. Giờ nghĩ lại mới thấy mình liều thật.
Nhưng tôi không bị đổi vai.
Mãi sau mới biết, Từ Thừa Trạch đã dặn đạo diễn đừng gây khó dễ cho tôi.
Bây giờ nhớ lại, tôi cười:
“Dù đã cảm ơn rồi, nhưng mỗi lần nghĩ tới hôm đó, em vẫn muốn nói thêm lần nữa.”
Anh lắc đầu:
“Vãn Vãn, anh không nhắc chuyện đó để nghe cảm ơn.”
“Khoảnh khắc em ôm đứa bé ấy, anh đã nghĩ — muốn bảo vệ em.”
“Em luôn cho rằng mình không xứng đáng được yêu. Nhưng với anh, gặp được em mới là may mắn nhất.”
Chúng tôi yêu nhau.
Thế là đủ.
Ngoại truyện – Góc nhìn của Từ Thừa Trạch
Vãn Vãn tưởng tôi không biết gì.
Ngốc thật.
Lần đầu cô ấy đến nhà tôi, dáng vẻ dè dặt đó sao tôi không nhận ra.
Hôm ấy cô uống say, kéo tôi ngồi kể chuyện tuổi thơ.
Cô nói hồi nhỏ ghét ăn cá.
Vì khi sang nhà bạn chơi, ba mẹ bạn đều gỡ xương cá cho con.
Lúc đó cô mới sáu tuổi.
Chưa hiểu “tình yêu” là gì.
Nhưng đã hiểu “không được yêu” là thế nào.
Sau này cô không dám sang nhà bạn nữa. Cũng không ăn cá.
May mà ba tôi nấu ăn rất giỏi.
Ông luôn gỡ xương sạch sẽ rồi gắp cho cô.
Nhìn cô ăn vui vẻ, tôi thấy cô đẹp đến lạ.
Cô nói chưa từng được đi công viên trò chơi, thủy cung…
Vậy nên mỗi tháng tôi đều rủ cô đi.
Cô không biết đâu, lúc xem cá heo biểu diễn, mắt cô sáng như sao.
Giang Vãn, sao em lại nghĩ mình không xứng?
Ba mẹ tôi thương em.
Nhưng em cũng thương họ không kém.
Ba tôi nấu cơm, em ăn sạch sẽ, khen ngon không ngớt, làm ông vui đến mức nấu thêm mấy món nữa.
Mẹ tôi mê thời trang, muốn ăn mặc trẻ trung, em nghiêm túc giúp bà phối đồ, còn ngồi cùng đến khuya chọn phụ kiện.
Thế nên khi tôi nói hai đứa chia tay, lần đầu tiên ba mẹ thật sự nổi giận.
Họ nói:
“Từ Thừa Trạch, con ham chơi ba mẹ chịu được. Nhưng con không được làm tổn thương Vãn Vãn.”
Tôi nuốt câu “là cô ấy chia tay con” vào trong.
Chia tay thì sao?
Tôi theo đuổi lại là được.
Và tôi đã làm được.
Trên đời này, lời tỏ tình sến súa đến đâu tôi cũng dám nói.
Vì tôi thật sự yêu cô ấy.
Tôi nhờ chú Chu may cho cô một bộ sườn xám.
Nhận được, cô vừa cười vừa khóc.
Bởi vì năm đó đang quay phim, cô từng nói:
“Hồi nhỏ con gái hay có sườn xám hồng phấn. Lớp em ai cũng có. Thôi, giờ mặc trong phim coi như bù đắp.”
Những gì em từng thiếu, tôi sẽ bù lại từng chút một.
Ngày cầu hôn thành công, tôi đăng Weibo:
“Ba mẹ có thể không trả, nhưng em thì phải mang tôi theo nhé @GiangVãn.”
Tình yêu của ba mẹ, tôi chia cho em.
Còn tình yêu của tôi, em có toàn bộ.
[Hoàn]