Chương 5

Cập nhật lúc: 12-02-2026
Lượt xem: 175

“Gia đình thế này nhìn qua màn hình thôi cũng thấy ấm áp luôn ấy!”

Tôi ngồi giữa hai bác, cảm giác được yêu thương bao bọc.

Ngọt hơn cả đống kẹo tôi từng ăn.

Một lúc sau, điện thoại rung nhẹ.

Từ Thừa Trạch lén nhắn WeChat cho tôi:

“Vãn Vãn, ba mẹ anh… cũng có thể là ba mẹ em.”

Tiễn hai bác ra về, dì nắm tay tôi, hạ giọng:

“Nếu nó có chỗ nào chưa tốt, con cứ nói. Nó sửa được hết.”

Tôi lắc đầu cười:

“Anh ấy tốt lắm ạ.”

Tốt đến mức… tôi không dám nghĩ nếu một ngày mất anh thì sẽ đau đến đâu.


8

Trên đường về, anh nắm tay tôi, từng bước chậm rãi.

Trước ống kính cũng chẳng hề né tránh.

Theo lời anh thì:

“Khán giả không mù đâu. Nếu đến giờ còn không nhìn ra anh yêu em thì nên đi đo thị lực lại.”

Nghe mà chỉ muốn đánh cho một cái.

May là anh ít lên mạng phát biểu linh tinh, nếu không thì chuyện fan muốn “bao bố” anh chắc cũng không phải vô lý.

Tập cuối của chương trình trùng đúng sinh nhật anh.

Hai ngày trước đó, anh đã lượn qua lượn lại trước mặt tôi:

“Vãn Vãn, em thấy anh có gì khác không? Có chín chắn hơn chút nào chưa?”

Tôi mặt lạnh như tiền:

“Không.”

Anh lại hỏi:

“Năm mới này… em có mong chờ gì ở anh không?”

Chữ “mới” bị anh nhấn cực mạnh.

Tôi buồn cười muốn chết nhưng vẫn tỉnh bơ:

“Không.”

Mặt Từ Thừa Trạch lập tức xị xuống.

Chắc tưởng tôi quên sinh nhật anh.

Sao mà quên được.

Mấy ngày nay chương trình lên hot search liên tục, tối nào tôi cũng dùng tài khoản phụ lướt siêu thoại của fan anh.

Sinh nhật còn chưa tới mà fan đã chúc mừng rần rần cả tuần rồi.

Chỉ là tôi vẫn chưa nghĩ ra nên tặng gì.

Mua quà thì kiểu gì anh cũng kêu:

“Vãn Vãn, em qua loa với anh quá! Mua đại cho có phải không!”

Còn tự tay làm… tôi thực sự không có năng khiếu.

Lướt mạng thấy câu trả lời được like nhiều nhất:

“Tặng người bận rộn một ngày yên bình.”

Quá hợp!

Tôi lập tức đặt vé máy bay đi Thanh Thành trong đêm.


Sáng sinh nhật anh, anh dậy sớm hơn tôi.

Tôi mở cửa phòng đã thấy anh đeo tạp dề Báo Hồng, bưng tô mì đặt lên bàn:

“Chào buổi sáng. Ra ăn mì đi.”

Anh tự nấu mì trường thọ cho mình, còn chia cho tôi một bát, đập thêm hai quả trứng.

“Vãn Vãn, sao nào? Đủ chuẩn mì trường thọ chưa?”

“Tạm được.”

Anh cười đến híp cả mắt:

“Vậy sinh nhật em anh cũng nấu cho em nhé.”

Không khí lúc đó vẫn rất ổn.

Nhưng đến khi bắt đầu ghi hình, anh vào phòng một lúc rồi bước ra với vẻ mặt u ám.

Tôi ngồi trên sofa, giả vờ đọc sách nhưng mắt cứ liếc về phía anh.

“Anh sao vậy?”

Anh không đáp.

Tôi bắt đầu lo.

Không lẽ… anh phát hiện ra kế hoạch rồi?

Tôi lấy hết can đảm hỏi:

“Anh… biết rồi à?”

Anh quay lại nhìn tôi chằm chằm, gật đầu:

“Em không định giải thích sao?”

Toang.

Tôi còn định tạo bất ngờ cơ mà!

Ba giây tôi im lặng.

Sắc mặt anh càng lúc càng thất vọng.

Anh kéo tôi ra ban công, còn dặn cameraman:

“Đoạn này đừng quay.”

Chúng tôi đứng cạnh nhau.

Anh nhìn xuống mũi chân mình, giọng buồn bã:

“Vãn Vãn, anh làm gì chưa đủ tốt à?”

“Hả? Không có mà.”

Giọng anh run run:

“Vậy sao em lại muốn rời xa anh?”

Tôi: ???

Anh mím môi, mắt đỏ hoe:

“Em sắp đi Thanh Thành đúng không? Đừng chối. Anh biết hết rồi.”

Hóa ra…

Quản lý của tôi hỏi quản lý anh chỗ nào vui ở Thanh Thành.

Quản lý anh lại hỏi anh.

Thế là anh tự suy diễn.

“Rốt cuộc anh sai ở đâu? Em nói đi, anh sửa được hết.”

Anh nói một tràng.

Còn tôi thì… cạn lời.


9

Tôi bước tới ôm chặt anh:

“Không phải như anh nghĩ.”

“Em hỏi quản lý để biết anh thích đi đâu.”

“Đúng là em đặt vé Thanh Thành. Cũng nhờ quản lý anh sắp xếp lịch trống cho anh.”

“Vì em muốn đi cùng anh.”

Anh ngừng nấc, bán tín bán nghi:

“Không phải em đang dỗ anh chứ?”

Tôi mở điện thoại, đưa lịch sử tìm kiếm cho anh xem.

Toàn là:

“Địa điểm du lịch cho cặp đôi.”
“Top nơi nên đi cùng người yêu.”

Anh nhìn xong liền ôm chặt tôi, thở phào:

“May quá…”

“Xin lỗi, anh hiểu lầm em.”

Tôi vỗ lưng anh:

“Không sao. Anh rất tốt.”

Chúng tôi quay lại sofa.

Anh đặt tay tôi lên đùi mình, nghịch chiếc vòng tay rồi thì thầm:

“Anh nói rồi mà, chiếc vòng này giữ tụi mình lại với nhau. Em còn không tin.”

Đồ trẻ con.

Tôi không đáp.

Anh nghiêng trái nghiêng phải cọ cọ như cún con:

“Nói đi~ Tin rồi chưa~ Mau nói đi~”

“Rồi rồi, tin rồi.”

Anh mãn nguyện, dán sát tôi hơn.

Bình luận bùng nổ:

“Tui như con cún bị đá ra khỏi cuộc đời người ta vậy.”

“Cưới đi! Tôi gửi phong bì 20 triệu!”

“Ngọt hơn cả show hẹn hò!”

“Tôi chưa từng thấy ánh mắt yêu đương của Từ Thừa Trạch như thế này luôn!”

“Xem xong chỉ còn mình tôi độc thân đúng không?”


Ngày hôm sau, chương trình kết thúc.

Chúng tôi bay đến Thanh Thành.

Đứng trước hồ Tình Nhân, anh vui như trẻ con.

Tôi bỗng nghĩ — thật may vì người tôi gặp lại vẫn là anh.

Hôm đó, anh bỗng hỏi:

“Vãn Vãn, em có thể nói lý do lần trước chia tay không?”

Rồi vội thêm:

“Không muốn nói cũng được. Anh chỉ muốn biết mình sai ở đâu để sửa.”

Anh chớp chớp mắt, giọng cố tình nũng nịu:

“Dù em không nói… anh vẫn sẽ cố gắng yêu em nhiều hơn.”