CHƯƠNG 7
Mẹ mỗi ngày lại đổi món khác nhau, hầm đủ thứ canh tẩm bổ cho tôi.
Ba thì cứ đúng giờ chiều lại gọi tôi ra công viên đi bộ.
“Phải phơi nắng nhiều một chút, cơ thể mới mau hồi phục.”
Ông không hề nhắc đến Mạnh Tự Chu, cũng chẳng đả động gì tới đứa bé không có duyên đến với tôi.
Chỉ lặng lẽ bước bên cạnh, dùng bờ vai rộng của mình che chắn cho con gái khỏi mọi phong ba.
Căn nhà bỗng trở nên yên ả đến lạ.
Tôi ăn ngủ đúng giờ, nghỉ ngơi cẩn thận, còn theo mẹ quay lại bệnh viện kiểm tra tổng quát.
Chỉ là mỗi khi đêm xuống, tôi thường choàng tỉnh, mở mắt nhìn trần nhà đến tận sáng.
Những lúc không thể chợp mắt, tôi lại ngồi dậy, gom góp tất cả những gì liên quan đến Mạnh Tự Chu.
Từ đồ chơi thời bé, thư từ qua lại, ảnh chụp chung suốt bao năm, đến vé tàu, vé máy bay của những chuyến du lịch cùng nhau…
Từng món vụn vặt chất đầy một thùng giấy lớn.
Ngày mang đi gửi chuyển phát, ba lặng thinh giúp tôi dán băng keo niêm phong, không hỏi lấy một câu.
Ba ngày sau khi kiện hàng được giao, điện thoại tôi hiện lên tên anh ta.
Tôi nhìn màn hình sáng lên rồi tắt đi.
Anh ta nhắn:
【Anh đã nhận được thùng đồ. Yến Ninh, chúng ta nói chuyện được không?】
Tôi không trả lời.
Tin nhắn khác lại tới:
【Anh đang ở trước nhà em.】
Tôi bước tới cửa sổ, khẽ vén rèm nhìn xuống.
Anh ta đứng dưới hàng cây ven đường, bóng đổ dài dưới ánh đèn, ngẩng đầu nhìn về phía phòng tôi.
Tôi buông rèm xuống, tắt nguồn điện thoại.
Sáng hôm sau, ba nói anh ta đã đứng đó suốt đêm, vừa mới rời đi lúc trời sáng.
Tôi không đáp, chỉ cúi đầu múc từng thìa cháo.
Mẹ đặt mạnh đôi đũa xuống bàn.
“Nó mà còn dám tới nữa, mẹ nhất định không để yên!”
“Tám năm trước đã bỏ qua một lần rồi, giờ còn muốn gì nữa? Làm gì có chuyện bắt nạt người ta hết lần này đến lần khác như thế!”
Ba thở dài:
“Là nó không có phúc.”
Tôi khẽ gật đầu, lặng lẽ che đi đôi mắt đang cay xè.
Mạnh Tự Chu trở về nhà.
Vừa bước qua cửa, một chiếc gạt tàn đã bay thẳng tới từ tay ông Mạnh.
“Đồ vô dụng!”
Gương mặt ông tái mét vì giận.
“Luật sư nhà họ Phương đã tới rồi. Nếu cậu không ký đơn ly hôn, họ sẽ kiện ra tòa!”
“Những dự án hợp tác giữa hai bên, họ cũng tuyên bố dừng toàn bộ!”
Mạnh Tự Chu không né.
Chiếc gạt tàn sượt qua thái dương anh, để lại một vệt đỏ rớm máu.
Mẹ anh kéo anh ngồi xuống, giọng run run:
“Con đi tìm Yến Ninh rồi… con bé có chịu tha thứ không?”
Cả đêm không ngủ, giọng anh khàn đặc:
“Không… cô ấy không chịu gặp con.”
Bà Mạnh ôm mặt, ngồi sụp xuống sofa.
“Yến Ninh chẳng khác gì con ruột trong nhà này. Sau này ba mẹ biết ăn nói thế nào với nhà họ Phương đây?”
“Mạnh Tự Chu, con hồ đồ quá rồi!”
Ông Mạnh thở hổn hển:
“Dù có phải quỳ xuống cầu xin hay làm bất cứ điều gì để bù đắp, con cũng phải cho người ta thấy thành ý!”
“Nếu không, ta coi như không có đứa con trai như con!”
Mạnh Tự Chu ngẩng đôi mắt đỏ ngầu:
“Cô ấy sẽ không gặp con nữa đâu.”
“Vậy thì quỳ!”
“Quỳ cho đến khi cô ấy chịu ra gặp mới thôi!”
9
Và anh ta thực sự đã quỳ.
Ngay trên con đường lớn của khu dân cư đông người qua lại, trước cổng nhà tôi.
Bộ vest đắt tiền không ngăn nổi đầu gối anh chạm xuống nền đất lạnh.
Tấm lưng thẳng đơ như đang chịu phạt.
Mưa lất phất rơi, thấm ướt tóc và vai anh, nhưng anh dường như không cảm nhận được, chỉ cố chấp ngước nhìn lên cửa sổ phòng tôi.
Mẹ tôi đi chợ về, thấy cảnh đó liền tức giận ném mạnh túi đồ xuống đất.
“Mạnh Tự Chu, anh đang làm trò gì vậy? Muốn ép ai hả?!”
“Đứng dậy ngay! Đừng có bôi nhọ nhà tôi ở đây!”
Anh ngẩng lên, nước mưa lăn dài trên gò má tái nhợt, không rõ là mưa hay nước mắt.
“Bác… con xin bác… cho con gặp Yến Ninh một lần.”