CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi bị loại thẳng tay khỏi nhóm chat công ty.
Không lâu sau, chị Lý nhắn tin riêng:
“Tiểu Trần, chuyện trước đó là hiểu nhầm thôi. Em quay lại làm đi, trợ cấp xăng xe sẽ duyệt đủ, tiền thưởng cũng hoàn lại. Chỉ cần em lên tiếng trấn an, bảo mấy khách hàng cũ đừng gây rối nữa.”
Tôi đáp lại không vòng vo:
“Lúc các người cắt thưởng của tôi, gạch tên tôi khỏi danh sách trợ cấp, sao không nói là hiểu lầm?”
“Giờ mới bảo hiểu lầm, có muộn quá không?”
Nói xong, tôi chặn luôn số của chị ta.
Tối hôm ấy, công ty cũ lại nhận thêm một đòn chí mạng — 80% khách hàng đồng loạt tuyên bố hủy hợp tác.
Ông chủ cuống cuồng đăng thư xin lỗi trong đêm. Nhưng cư dân mạng nhanh chóng khui ra chuyện Chu Tình vốn là thân tín của ông ta. Làn sóng phẫn nộ vì thế càng dâng cao.
Hôm sau, Chu Tình bị sa thải.
Tôi cố tình đứng đợi dưới sảnh tòa nhà công ty.
Cô ta ôm thùng giấy bước ra, tóc tai rối bù, dáng vẻ kiêu căng ngày nào đã biến mất sạch sẽ.
Tôi mỉm cười chào:
“Ồ, phó tổng Chu! Lâu quá mới gặp.”
Chu Tình nghiến răng, ánh mắt như muốn nuốt sống tôi:
“Trần Phong! Đồ ăn cháo đá bát! Cô hại tôi ra nông nỗi này!”
“Tôi từng dẫn cô đi gặp khách, dạy cô cách uống rượu xã giao, vậy mà cô trả ơn tôi như thế sao?”
Cô ta gào lên:
“Hồi cô mới vào công ty chỉ là thực tập sinh bám theo tôi! Tôi cầm tay chỉ việc cho cô từng chút!”
“Khách khó tính là tôi đứng ra dàn xếp! Cô xích mích với đồng nghiệp, cũng là tôi gánh giúp!”
“Chúng ta từng kề vai sát cánh đấu với phòng ban khác! Vậy mà bây giờ cô đẩy tôi xuống vực!”
Tôi khẽ hít một hơi, nhìn thẳng vào cô ta:
“Người đẩy cô xuống chính là cô.”
“Tôi từng tin cô, coi cô như chị em. Cô lấy tiền thưởng của tôi, giành khách của tôi, tôi đều nhịn.”
“Tôi nghĩ cô thành công rồi sẽ không quên tôi.”
“Nhưng cuối cùng thì sao? Cô coi tôi như công cụ, vắt kiệt giá trị của tôi, đến cả chút trợ cấp xăng xe cũng không buông tha.”
“Lúc đó cô có từng nghĩ sẽ có ngày hôm nay không?”
Chu Tình lao tới định tát tôi, nhưng bị bảo vệ giữ lại.
Người xung quanh bắt đầu giơ điện thoại quay clip.
“Có phải phó tổng Chu – người bị tố cướp công nhân viên không?”
“Đáng lắm! Kỳ thị nữ tài xế, cướp công người khác, giờ nhận quả báo!”
Chu Tình ôm mặt ngồi sụp xuống đất khóc nức nở.
Tôi làm bộ quan tâm:
“Đừng khóc nữa, phó tổng Chu. Cần gọi xe không? Tôi có dịch vụ tài xế nữ riêng, giá mở cửa 1000.”
“Biến đi!”
Sau này Tiểu Tống kể lại, Chu Tình bị cả ngành liệt vào danh sách đen, không công ty nào dám nhận.
Dù trước kia lương cô ta rất cao, còn nuốt của tôi ít nhất năm trăm nghìn tiền thưởng, nhưng vì nghiện hàng hiệu và bài bạc, tiền tích cóp sớm tiêu sạch, cuối cùng phải về sống dựa vào bố mẹ.
Chị Lý phòng nhân sự cũng bị quy trách nhiệm vì gây tổn thất nghiêm trọng, mất luôn việc.
Những đồng nghiệp từng hùa nhau cười nhạo tôi — người thì tự xin nghỉ, kẻ thì bị giảm lương.
Ba tháng sau, công ty cũ tuyên bố phá sản. Ông chủ ôm tiền bỏ trốn.
Một tuần sau đó, Công ty TNHH Thương mại Phong Viễn chính thức ra mắt.
Tôi và em họ Tiểu Tống mỗi người nắm 50% cổ phần. Tôi phụ trách thị trường và kinh doanh, còn em ấy lo mảng pháp lý.
Lễ khai trương không rình rang, nhưng những khách hàng tin tưởng tôi đều gửi hoa chúc mừng.
Băng rôn đỏ treo trước cửa:
【Phong Viễn xuất phát – Hợp tác cùng phát triển】
【Làm ăn bằng chữ tín – Tương lai rộng mở】
Công việc thuận lợi ngoài mong đợi.
Khách cũ chủ động theo tôi, thậm chí nhiều khách của công ty cũ cũng tìm đến — bởi tôi hiểu rõ nhu cầu của họ, lại đưa ra chính sách chiết khấu hợp lý.
Tháng đầu tiên, lợi nhuận ròng đạt 200.000 — còn nhiều hơn cả một năm tôi làm ở công ty cũ.
Nhìn bảng số liệu trên màn hình, tôi không hề hưng phấn cuồng nhiệt, chỉ cảm thấy vững tâm.
Ngày trước ký hợp đồng cả chục triệu, tiền thưởng đến tay tôi chỉ là con số lẻ.
Còn bây giờ, từng đồng đều do tôi tự tay kiếm được.
Mỗi khách hàng đều là kết quả của chính nỗ lực của tôi.
Ấn tượng nhất là tổng giám đốc Trương — khách lớn của công ty cũ.
Trước đây ông ấy cứ tưởng Chu Tình mới là người phụ trách. Sau phiên livestream vạch trần sự việc, ông chủ động liên hệ tôi:
“Giám đốc Trần, lô thiết bị bên tôi gặp trục trặc. Công ty cũ cứ trì hoãn mãi. Cô có thể qua xem giúp không?”
Chiều hôm đó tôi lái xe đến tận nơi kiểm tra — hóa ra chỉ là dây điện bị lỏng, sửa chưa đầy một tiếng.
Nghĩ lại, tôi cũng phải cảm ơn Chu Tình. Nếu không bị cô ta bắt chạy khắp nơi làm hậu mãi, tôi đã không học được những kỹ năng kỹ thuật ấy.
Tổng giám đốc Trương siết chặt tay tôi, mắt đỏ hoe:
“Thiết bị hỏng mấy tháng không ai xử lý. Chu Tình còn bảo cứ dùng tạm. Sản lượng của tôi tụt xuống còn một nửa! Từ nay toàn bộ đơn hàng của tôi giao hết cho cô!”
Ngay sau đó ông ký hợp đồng 8 triệu, còn giới thiệu thêm năm khách mới:
“Làm ăn là nhìn người. Cô đáng tin, chúng tôi tin cô.”
Nửa năm trôi qua, quy mô Phong Viễn đã vượt xa công ty cũ, nhân sự cũng tăng lên đáng kể.
Tôi xây dựng chính sách trợ cấp xe minh bạch: bất kỳ ai dùng xe cá nhân phục vụ công việc đều được hỗ trợ.
Riêng ai lái BYD, trợ cấp gấp đôi.
Những ấm ức tôi từng chịu, tôi sẽ không để nhân viên mình trải qua.
Một hôm, Tiểu Tống ghé sát hỏi:
“Chị, giờ mình thành công thế này, có muốn tính sổ với Chu Tình không?”
Tôi ngả người ra ghế, mỉm cười:
“Không cần. Cô ta đã trả giá rồi. Việc của chị là đưa Phong Viễn phát triển thật tốt.”
Một trận tuyết lở không có bông tuyết nào vô can.
Nhưng tôi — không bị vùi lấp.
Tôi đã đứng dậy, phủi sạch lớp băng giá, và tự tìm thấy ánh mặt trời của mình.
Giờ đây, tôi muốn mang ánh sáng ấy — trao lại cho những người đã tin tưởng tôi.