Tượng Đất
Công ty sắp phát tem dán xe kèm tiền hỗ trợ xăng, chị Lý bên nhân sự phụ trách thu thập thông tin phương tiện của mọi người.
Đến lượt tôi, vừa thấy tôi ghi hãng xe là “BYD”, chị ta ôm bụng cười mãi không thôi.
“Tiểu Trần à, chắc em không cần khoản trợ cấp này đâu nhỉ?”
Tôi còn chưa hiểu chuyện gì, chị ta đã nói tiếp, giọng đầy ẩn ý:
“Em đi làm tiện đường thế này, tiện thể nhận thêm vài cuốc xe công nghệ là đủ tiền xăng rồi. Dạo này tài xế nữ nổi lắm đấy.”
Tôi nghĩ chị ta chỉ đùa cho vui.
Không ngờ khi danh sách trợ cấp được công bố, tên tôi thật sự bị gạch đi.
Tôi lập tức tìm quản lý hỏi cho ra lẽ. Chị ta liếc hồ sơ xe của tôi rồi nhếch môi:
“Cô tự nhìn xem, xe mới mua chưa bao lâu mà đã chạy hơn tám vạn cây số.”
“Công việc của cô bận đến mức phải chạy nhiều thế à? Rõ ràng là tranh thủ chạy dịch vụ ngoài giờ. Công ty dựa vào đâu để duyệt trợ cấp cho cô?”
Vài đồng nghiệp nghe vậy cũng chen vào cười cợt:
“Thảo nào suốt ngày bảo đi gặp khách khắp nơi, hóa ra là chạy thêm bên ngoài.”
“Ê Trần Phong, nếu tụi này bao nguyên ngày thì tính giá sao? Ha ha!”
Tôi chỉ cong môi cười nhạt, không đáp lại câu nào.
Sau đó, tôi mở máy tính, hủy bỏ hợp đồng trị giá cả triệu đô mà tôi đã đàm phán suốt mấy tháng. Tiện thể, tôi cũng xóa toàn bộ gần một trăm khách hàng do chính tay tôi gây dựng khỏi hệ thống theo dõi cá nhân.
Dù sao thì một “nữ tài xế công nghệ” như tôi…
Cũng đâu có nghĩa vụ phải quan tâm xem công ty này còn tồn tại được bao lâu.