NGƯỜI MONG
Đêm Ba Mươi, nước ối của tôi bất ngờ vỡ.
Tôi xách túi đồ đã chuẩn bị sẵn từ trước, loạng choạng bước ra cửa thì mẹ chồng đứng chắn ngang, bảo rằng bà vẫn chưa gọi xe.
Tôi tưởng mình nghe lầm.
Ai ngờ bà đi tới, giật lấy túi đồ trong tay tôi, mang ngược vào trong, rồi thong thả ngồi xuống ghế sofa. Tay bà vừa bóc hạt dưa, vừa chậm rãi nói:
“Đẻ đâu có nhanh thế. Mẹ cũng từng sinh rồi, hiểu mà. Hôm nay Giao thừa, đừng làm phiền bác sĩ với y tá. Người ta làm lụng cả năm, cũng phải cho họ ăn bữa cơm tất niên chứ.”
Tôi còn chưa kịp phản ứng, bụng dưới đã co rút dữ dội.
Một cơn đau ập đến như xé toạc, dòng nước ấm lại tiếp tục chảy xuống, không sao kiểm soát nổi.
Tôi bám vào khung cửa, giọng run lẩy bẩy:
“Không… không chờ được nữa… con sắp sinh rồi…”
“Ráng chịu một chút, đợi sáng rồi hẵng đi.”
Bà vẫn không quay đầu, mắt dán chặt vào chương trình Gala mừng xuân trên tivi, như thể chuyện sinh nở của tôi chỉ là chuyện nhỏ.
Nhưng rõ ràng… người ngày ngày giục tôi sinh cháu, mong bế cháu nhất… chẳng phải chính là bà sao?