Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
Tôi nhìn bà ta đang gào loạn, rồi bước tới, giơ tay tát mạnh một cái.
Âm thanh vang lên khô khốc.
Cả hành lang như đông cứng lại.
Mẹ chồng sững người, mất mấy giây mới hoàn hồn. Bà ta định lăn ra ăn vạ thì bị Triệu Húc từ phía sau ghì chặt, khóa hai tay.
“Con xin mẹ, đủ rồi!”
Giọng anh khàn đặc.
Lần đầu tiên tôi thấy trong mắt anh không còn do dự, chỉ còn đau đớn và bất lực. Anh dùng toàn bộ sức lực giữ mẹ mình, mặc cho bà ta điên cuồng giãy giụa, đạp đá anh như con thú bị dồn vào góc.
“Đồ bất hiếu! Sao mày bênh người ngoài? Tao là mẹ mày! Thả tao ra! Không con đàn bà đó sẽ bế cháu tao chạy mất!”
Đám đông vây quanh ngày một nhiều. Trưởng khoa đành nhẫn nại giải thích rõ quá trình đứa bé không qua khỏi.
Nghe xong, mẹ chồng bỗng đổi sắc mặt, chỉ thẳng vào bác sĩ:
“Bịa đặt! Ở nhà nó vẫn bình thường, sao vào viện lại chết? Anh trai nó làm lớn ở đây, các người thông đồng hại cô nhi quả phụ chúng tôi! Hoặc là bệnh viện yếu kém, chữa chết cháu trai trưởng của tôi!”
Bà ta vừa nói vừa khóc thét.
Trưởng khoa tức đến tái mặt, lập tức gọi toàn bộ ê-kíp hôm đó tới. Một y tá đứng ra kể lại toàn bộ: mẹ chồng tự ý đỡ sinh, bất chấp thai ngôi ngược, cưỡng ép kéo mạnh, còn cản trở cấp cứu.
Thấy bà ta còn muốn chối, cô y tá nói thêm:
“Camera và hồ sơ đầy đủ, có thể trích xuất ngay.”
Lập tức xung quanh dậy lên tiếng xì xào. Người ta chỉ trích bà ta hại cháu mình, lại còn đổ tội cho bệnh viện.
Mặt bà ta tối sầm. Im lặng một thoáng, bà ta đột nhiên cười lạnh:
“Đổ hết lên đầu tôi à? Sao không hỏi vì sao nó sinh non? Chưa tới ngày mà đẻ gấp như vậy?”
Bà ta liếc sang Triệu Húc, ánh mắt cay nghiệt:
“Con thử nghĩ đi. Năm nay con đi công tác liên miên, sao nó lại mang thai đúng lúc đó?”
“Con còn bảo vệ nó! Nó cặp kè với đàn ông khác, kích động quá nên mới sinh non! Con bị đội nón xanh mà còn không biết!”
Anh trai tôi không nhịn được nữa:
“Bà còn bịa đặt, tôi sẽ kiện!”
“Kiện thì kiện!” Bà ta ngẩng cao đầu. “Nó lăng loàn hại chết cháu tôi, tôi nói sai chỗ nào?”
Những lời đó khiến đám đông bắt đầu dao động.
Tôi không tranh cãi, chỉ lặng lẽ lấy ra tập hồ sơ. Đứa bé sinh tại nhà, nhập viện lập tức làm xét nghiệm ADN — kết quả xác nhận 99,9% là con của Triệu Húc.
Triệu Húc hiểu tôi định làm gì, lắc đầu đau đớn. Nhưng tôi bước thẳng tới, nâng cằm mẹ chồng lên, ép bà ta nhìn.
“Tôi không cần tự chứng minh. Tôi chỉ muốn bà thấy rõ — chính tay bà đã giết ai.”
Bà ta run rẩy khi nhìn con số trên giấy, nhưng vẫn gào lên phủ nhận.
Ánh mắt mọi người xung quanh đầy khinh miệt.
Thế mà bà ta vẫn cố chấp, chỉ vào tôi:
“Có giỏi thì mở điện thoại cho họ xem! Xem mày có bao nhiêu thằng!”
Bà ta lôi điện thoại tôi ra, ném xuống đất, bắt tôi mở khóa.
Lúc đó tôi mới hiểu — bà ta giữ điện thoại tôi không phải vì sợ bức xạ.
Tôi mở máy. Bà ta lục tung danh bạ, tin nhắn, không tìm được thứ gì gọi là “gian phu”. Cuối thai kỳ tôi hạn chế ra ngoài, công việc đều qua điện thoại bàn.
Không tìm được chứng cứ, bà ta lại càng điên cuồng, đòi kiện tôi, kiện cả bác sĩ và cảnh sát.
Tôi giật lại điện thoại:
“Bà vừa vu khống tôi trước mặt bao nhiêu người, có camera ghi lại. Chờ xem ai nhận giấy triệu tập trước. Nợ mới nợ cũ, tôi tính hết.”
Triệu Húc đứng bên cạnh, môi run rẩy, cuối cùng chỉ biết đập đầu vào tường.
Mẹ chồng vẫn gắt gỏng:
“Sợ gì! Mẹ có chứng cứ! Về lấy ra kiện chết nó!”
Quả nhiên ra tòa, bà ta đem theo cả xấp ảnh chụp lén đồng nghiệp, đối tác của tôi, rồi gán ghép thành quan hệ mờ ám.
Thẩm phán nghiêm khắc khiển trách. Khi xem đoạn camera ngày tôi sinh, giọng ông nghẹn lại.
Vì bà ta còn tung tin thất thiệt trên mạng, vài đối tác cũng khởi kiện ngược. Bà ta thua kiện, khoản bồi thường do Triệu Húc tự nguyện gánh hết.
Mẹ chồng vẫn đắc ý:
“Mua chuộc được thẩm phán thì sao? Con trai tôi hiếu thảo, không như ai đó tuyệt tự!”
Ngay lúc ấy, Triệu Húc tuyên bố trả hết nợ rồi cắt đứt quan hệ mẹ con.
Tôi bật cười.
Sau đó anh rời khỏi Giang Châu. Mẹ chồng tìm khắp nơi không thấy, đành quay về thị trấn.
Bà ta muốn tiếp tục đỡ đẻ, nhưng chuyện cũ lan khắp mạng, không ai dám thuê. Thời buổi này cũng chẳng còn ai sinh tại nhà.
Ban đêm bà ta mất ngủ, nói nghe tiếng trẻ con khóc bên tai. Hàng xóm tránh xa, có người còn hắt nước xua đuổi.
Cuối cùng bà ta bỏ vào núi sống lang thang, áo quần rách rưới, lúc tỉnh lúc mê, khi thì gọi con trai, khi thì tìm cháu nội.
Vài tháng sau người ta phát hiện xác bà ta trong rừng, chỉ còn lại bộ xương trắng.
Tôi gặp lại Triệu Húc sáu năm sau. Trợ lý lén đưa tôi một tấm ảnh.
Người trong hình lưng gù, quần áo lem luốc dầu mỡ, điếu thuốc cháy sát tay cũng không buông.
Tôi nhìn rất lâu mới nhận ra anh.
Tôi trả ảnh lại:
“Tôi thuê cậu làm việc, không phải đi dò la chuyện cũ. Muốn đổi nghề thì nộp đơn.”
Trợ lý vội xóa ảnh.
Một năm sau, tôi quyết định làm mẹ đơn thân.
Trước khi vào phòng sinh, anh trai hỏi tôi có sợ không.
Tôi nắm tay anh:
“Nếu cứ bị trói trong quá khứ, sẽ chẳng bao giờ có ngày mai.”
Tiếng khóc trẻ sơ sinh vang lên.
Một chương mới bắt đầu.
HẾT