Kế Hoạch Sinh Tồn
Ngày cặp vợ chồng tự xưng là bố mẹ ruột tìm đến tận vùng quê để đón tôi về, tôi đã chuẩn bị đầy đủ như ra chiến trường — mũ bảo hiểm loại dày nhất, áo chống đâm mặc kín bên trong.
“Tôi không đi!” Tôi lùi lại mấy bước, cảnh giác nhìn họ. “Hai người định lừa tôi sang M Bắc mổ thận chứ gì? Con dao của tên giả thiếu gia kia chắc cũng mài bén sẵn rồi!”
Hai người nhìn nhau, dở khóc dở cười.
“Con ngốc này,” người phụ nữ thở dài, “đó là em trai con. Nhà mình làm ăn hợp pháp, không phải lò giết mổ.”
Tôi vẫn bán tín bán nghi, nhưng cuối cùng cũng bị thuyết phục lên xe.
Suốt dọc đường, tôi cúi đầu cặm cụi viết trong cuốn sổ nhỏ.
Mẹ nghiêng người qua xem, tò mò hỏi:
“Con viết di chúc đấy à?”
Tôi không ngẩng lên.
“Không. Con đang lập ‘Kế hoạch sinh tồn nơi hào môn’.”