CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
“Tiến thêm bước nữa là tao đốt thật đấy!”
Hắn run lẩy bẩy, ngón tay siết chặt bật lửa, định quẹt.
“Á——!”
Một tiếng thét xé họng vang lên, Trần Nặc đột ngột khụy xuống. Chiếc bật lửa tuột khỏi tay, rơi thẳng xuống nền.
Ngọn lửa phụt sáng, bén ngay vào vệt xăng đã được dẫn sẵn.
Lửa bò dọc mặt đất, lao qua từng thùng nhiên liệu, chớp mắt dựng thành một bức tường lửa chắn ngang.
“Bà!”
Tôi không chần chừ lấy một tích tắc, lao thẳng vào biển lửa.
Bộ trang bị trên người không chỉ chống đâm chém, còn có lớp cách nhiệt chịu được trong thời gian ngắn.
Tôi giật tấm chăn chữa cháy mang theo, quấn kín lấy bà, lưỡi dao trong tay lia một đường cắt phăng dây trói.
Khói đặc quánh khiến Trần Nặc sặc sụa ngã quỵ.
Lửa đã liếm lên ống quần hắn.
Thấy tôi, hắn như kẻ chết đuối gặp được khúc gỗ, bò lê tới, túm lấy chân tôi.
“Anh hai! Cứu em!”
“Em là em trai anh! Em không muốn chết!”
Qua lớp kính của mặt nạ phòng độc, tôi nhìn hắn, ánh mắt phẳng lặng đến lạnh người.
Không oán, không hận.
Chỉ là sự thờ ơ tuyệt đối.
“Khoảnh khắc mày châm lửa… mày đã tự kết thúc rồi.”
Tôi giật chân ra.
Cõng bà lên lưng, tôi chạy về phía cửa sổ tầng hai.
Sau lưng, tiếng gào hoảng loạn của Trần Nặc chìm trong tiếng lửa nổ lách tách.
Tới cửa sổ, tôi rút súng bắn móc, bóp cò.
Móc thép cắm chặt vào khung dầm phía đối diện.
Tôi ôm chặt bà, nhảy ra ngoài.
“Choang——!”
Kính vỡ tung tóe.
Chúng tôi vút ra khỏi địa ngục lửa như hai cái bóng.
Phía sau, nhà máy phát nổ dữ dội.
Cột lửa bốc cao, nhuộm đỏ cả bầu trời đêm.
Tiếng còi cứu hỏa, còi tuần tra dồn dập kéo đến.
Khi Trần Nặc được kéo ra, hắn bị bỏng nặng khắp người, khuôn mặt biến dạng đến không còn nhận ra.
Nằm trên cáng, hắn vẫn gào chửi không ngớt.
Nhưng chờ hắn phía trước là bản án nghiêm khắc.
Bắt cóc, phóng hỏa, rửa tiền, mưu sát bất thành.
Chồng tội danh, chung thân.
Bố mẹ Trần chạy tới bệnh viện.
Nhìn con trai bị còng tay áp giải, nhìn tôi nguyên vẹn đứng chắn trước mặt bà.
Cuối cùng họ cũng hiểu ai là vàng thật, ai là mầm họa.
Mẹ Trần khóc nức nở lao đến.
“Trần Bính… mẹ sai rồi… về nhà đi con… mẹ bù đắp cho con…”
Tôi lùi lại, né khỏi tay bà ta.
Tháo mặt nạ xuống.
Gương mặt tôi lạnh đến xa lạ.
Nhìn hai người sinh ra mình nhưng chưa từng bảo vệ mình.
“Bà Trần, xin giữ khoảng cách.”
“Tôi không còn quan hệ gì với nhà họ Trần nữa.”
“Từ nay, gọi tôi là Chiến Thuật Gia.”
…
Một tháng sau.
Trần Nặc bị tuyên tù chung thân.
Nhà họ Trần sụp đổ vì bê bối tài chính.
Ông Trần đột quỵ, liệt nửa người.
Trần Du ôm khoản nợ khổng lồ, trốn chui lủi khắp nơi.
Còn tôi, cùng bà nghỉ dưỡng tại biệt thự ven biển ở Maldives.
Gió mặn lướt qua rặng dừa.
Trong tay tôi là cuốn sổ mới.
Bìa ghi: “Hành trình vòng quanh thế giới & Danh sách bà sống trăm tuổi.”
Tôi đánh dấu tích vào dòng đầu tiên:
“Điểm đến số 1: Maldives.”
Nhưng với người coi sinh tồn là bản năng như tôi, trên đời này không có nơi nào tuyệt đối an toàn — chỉ có thời gian tạm nghỉ.
Bà nằm ghế dài uống nước dừa, cảm thán nước biển xanh chưa từng thấy.
Tôi đeo kính râm nằm cạnh.
Bề ngoài như đang phơi nắng, thực chất mắt vẫn quan sát tên phục vụ du thuyền ở hướng hai giờ.
“Đừng nhìn nữa, nó chỉ lau lan can thôi.”
Bà vỗ tay tôi.
Tôi rút chiếc xẻng chiến thuật gấp gọn dưới ghế, điều chỉnh vị trí.
“Đây gọi là quan sát chiến thuật.”
“Ánh mắt hắn không ổn. Trong mười phút nữa sẽ ra tay.”
Vừa dứt lời, hắn lén thò tay về phía chiếc túi LV của khách bàn bên.
Một quả dừa bay vút tới.
“Bốp!”
Trúng cổ tay.
Hắn ôm tay ngã vật xuống cát.
Tôi phủi tay, nằm lại như chưa từng động đậy.
Bà tròn mắt rồi giơ ngón cái.
“Cháu trai bà là giỏi nhất.”
Đúng lúc đó, điện thoại vệ tinh mã hóa của tôi rung lên.
Cuộc gọi quốc tế.
Tôi biết là ai.
Tôi bắt máy, bật loa.
Tiếng gió rít và hơi thở gấp gáp vang lên.
“Alo… Trần Bính phải không?”
Giọng khàn đặc, thấp thỏm.
Trần Du.
Người từng coi tôi như rác.
Tôi nhấp ngụm nước ép lạnh.
“Ai đấy? Tôi không mua bảo hiểm.”
“Là chị! Chị đây!”
Giọng cô ta gần như bật khóc.
“Em cứu chị với… bọn đòi nợ dọa chặt tay… bố liệt giường… mẹ giờ như người mất trí…”
“Trong tay em vẫn còn tiền đúng không?”
Nghe xong, lòng tôi phẳng lặng.
Tôi mở sổ, đọc:
“Điều 36: Khi kẻ thù bán thảm.”
Bên kia sững lại.
Tôi nói:
“Đáp án: ghi âm, lưu trữ, nghe như truyện cười.”
“Và cố gắng đừng chết ở nơi quá mất mỹ quan.”
Tôi cúp máy.
Tải file ghi âm lên cloud.
Tài liệu giải trí những lúc buồn chán.
Còn Trần Nặc trong tù?
Nghe nói ngày nào cũng hét mình là thiếu gia.
Rồi bị dội nước lạnh cho tỉnh.
Mỗi người đều nhận lại phần của mình.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Biển xanh trước mắt lặng sóng.
【HẾT】