HAI CÁI T ÁT CỦA CHỒNG
Mẹ chồng tôi vừa nhai miếng bánh đào giòn tan vừa chậm rãi nói:
“Đàn bà thì phải biết ăn đòn.”
Khi cái tát ấy giáng xuống, tay anh ta vẫn run rẩy.
Không phải vì thương xót.
Mà vì sợ mình đánh chưa đủ mạnh, khiến mẹ anh ta không vừa ý.
Sau khi tát xong, anh ta lập tức quay sang nhìn mẹ, ánh mắt dè dặt như một con chó đang chờ chủ nhân khen thưởng.
Mẹ chồng nhếch môi cười, gật đầu hài lòng.
“Phải thế chứ. Làm từ sớm có phải tốt hơn không.”
Tôi đưa tay chạm vào bên má đang nóng rát.
Không khóc.
Cũng không ầm ĩ.
Tôi chỉ lặng lẽ đứng dậy, đi thẳng vào phòng ngủ rồi khóa cửa lại.
Mười bốn tiếng sau.
Anh ta quỳ giữa phòng khách trống trơn, vừa khóc vừa liên tục gọi điện cho tôi.
Chỉ tiếc rằng—
Lúc đó tôi đã chặn số anh ta từ lâu rồi.