GIỮA DÒNG ĐỜI NÀY
Tôi bị bắt cóc.
Tên bắt cóc gằn giọng, bắt tôi leo lên xe cho nhanh.
Tôi ngoan ngoãn gật đầu, rồi nhỏ nhẹ hỏi:
“Em say xe lắm, cho em ngồi ghế phụ được không? À mà mình có phóng nhanh vượt ẩu không vậy? Em ăn chút bánh cho đỡ buồn nôn được chứ? Với lại em thích ngồi gần cửa sổ…”
Tên bắt cóc đứng khựng lại vài giây.
Sau đó hắn lạnh lùng nói:
“Xuống xe.”
Tôi vừa đặt chân xuống đất thì lập tức suýt va phải một người đang lao tới.
Một chú cảnh sát.
Thở hổn hển.
Ánh mắt sắc bén.
Nhìn kỹ một chút… hình như quen quen.
À.
Là Thẩm Tích Tinh.
Bạn trai cũ – người mà tôi từng cho là xui xẻo nhất cuộc đời mình.