CHƯƠNG 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi dựa vào vai anh, mí mắt dần nặng trĩu.
Anh vuốt tóc tôi, cúi xuống đặt một nụ hôn khẽ lên môi.
…
“Lâm Cốc Vũ, em biết không?”
Một nụ hôn rơi xuống trán tôi.
“Bao nhiêu năm qua — ngày nào anh cũng nghĩ về em.”
Môi anh lướt qua khóe môi tôi, chậm rãi hạ xuống, giọng khàn đi:
“May mà… em vẫn chịu quay lại.”
…
Theo bản năng tôi nghiêng đầu, vô tình nhìn thấy vết sẹo mờ nơi cổ anh.
Dấu tích tôi để lại từ khi mới năm tuổi.
Vẫn còn đó.
Tôi bật cười khẽ.
Thẩm Tích Tinh ngẩng lên:
“Cười gì thế?”
Tôi lắc đầu.
Anh vòng tay ôm chặt eo tôi, ghé sát hơn, giọng thấp xuống:
“Không nói cũng được. Lát nữa anh sẽ có cách khiến em tự khai.”
“…Á! Thẩm Tích Tinh, anh đúng là đồ khốn!”
— (Chính truyện kết thúc) —
[Ngoại truyện: Chuyện chia tay năm đó]
Ánh đèn trên trần chập chờn lúc sáng lúc tối. Bạn thân tôi và Tiểu Trần đứng phía trước gào một bài hát cũ rích.
Tôi nằm gối đầu lên đùi Thẩm Tích Tinh, chăm chú chơi trò rắn săn mồi trên điện thoại.
Tay còn lại của anh nghịch tóc tôi, rõ ràng tâm trạng rất tốt.
Hát xong, bạn thân tôi quay về chỗ, uống nước rồi bắt đầu hỏi linh tinh.
Tôi vừa chơi game vừa đáp cho có.
Đến khi hoàn hồn lại thì đã lỡ miệng kể chuyện năm đó — lúc tôi từng hiểu lầm mình và Thẩm Tích Tinh là anh em cùng mẹ khác cha.
Tiểu Trần cười nghiêng ngả:
“Chị dâu hồi đó đáng yêu quá trời luôn!”
Cả đám cười ầm lên.
Tôi cũng cười theo.
Nhưng khi quay sang, tôi thấy ánh mắt Thẩm Tích Tinh trầm xuống.
Bắt gặp tôi nhìn, anh siết tay tôi, không nói gì, quay đi. Cả buổi tối sau đó anh hầu như không cười.
Tiễn bạn xong, chúng tôi xuống bãi đỗ xe.
Chưa kịp tìm xe, anh đã quay lại ôm tôi thật chặt.
Tôi biết anh có gì đó không ổn.
Tôi cũng ôm lại, nhẹ giọng hỏi:
“Sao vậy?”
Tóc anh mềm, dụi vào cổ tôi, khiến tôi thấy nhột.
Ôm một lúc lâu, anh mới khẽ nói:
“Sao em không kể với anh?”
“Kể gì cơ?”
Anh im lặng vài giây rồi nói:
“Chuyện em từng nghĩ anh là anh ruột.”
Tôi bật cười:
“Chuyện ngốc nghếch đó kể làm gì? Lúc ấy đầu óc em rối tung lên… Với lại em hiểu lầm rồi quay lại với anh ngay mà.”
Anh ôm tôi chặt hơn:
“Lúc đó… em buồn lắm đúng không?”
“Thì tất nhiên buồn rồi… Tự dưng bạn trai thành anh trai, ai mà không sốc…” Tôi nói nhỏ dần, rồi chợt hiểu ra:
“Khoan đã… Anh giận vì chuyện đó à?”
Anh không trả lời.
Chỉ lặng lẽ siết tôi mạnh hơn.
Rất lâu sau, anh mới thì thầm bên tai tôi:
“Lâm Cốc Vũ, anh đau lòng vì em.”
Tôi sững lại.
Ký ức năm ấy ùa về.
Khi tôi biết mình không phải con ruột của bố Lâm, Thẩm Tích Tinh đã đứng ngoài cửa sổ, lặng lẽ khóc cùng tôi.
Đợi tôi khóc mệt, anh cũng từng nói câu đó.
Giữa dòng người đông đúc và ồn ào, chỉ có anh là người quan tâm tôi có đang đau hay không.
Và từ đầu đến cuối… vẫn luôn là anh.
— (Hết) —