Căn Nhà
Kết hôn năm năm.
Mỗi lần anh ra ngoài gặp “bạch nguyệt quang” của mình, tài khoản tôi lại nhận thêm một căn nhà.
Ban đầu là chung cư cao cấp trong nội thành.
Sau đó là nhà liền kề, rồi biệt thự ven sông.
Anh dùng tiền để bù đắp, còn tôi dùng sổ đỏ để ghi nhớ.
Tôi không hỏi anh đi đâu.
Anh cũng không giải thích.
Giữa chúng tôi tồn tại một kiểu cân bằng kỳ lạ — anh phản bội, tôi nhận tài sản.
Cho đến khi con số dừng lại ở 99.
Anh bắt đầu nhận ra tôi đã khác.
Tôi không còn tra hỏi, không còn đợi cửa đến nửa đêm.
Cũng chẳng còn khóc trong phòng tắm như những năm đầu.
Tôi chỉ im lặng sắp xếp lại toàn bộ giấy tờ, phân loại tài sản, thậm chí còn thuê luật sư riêng.
Hôm đó, tôi chủ động chọn căn biệt thự đẹp nhất ở Vân Thành — căn có sân vườn rộng, tầm nhìn ra hồ, giá trị cao nhất trong tất cả.
Tôi đặt hợp đồng chuyển nhượng lên bàn, bảo anh ký.
Anh không hỏi nhiều, chỉ tưởng như mọi lần.
Ký xong, anh nhìn tôi lâu hơn thường lệ.
Trong mắt anh lần đầu xuất hiện chút do dự.
“Đợi anh về,” anh nói, giọng hiếm khi dịu lại, “anh dẫn em đi xem pháo hoa.”
Tôi mỉm cười, gấp giấy tờ lại, khẽ đáp:
“Ừm.”
Tôi vẫn dịu dàng như xưa.
Chỉ là anh không biết — lần ký tên này không phải thêm một căn nhà nữa.
Mà là kết thúc cuộc hôn nhân năm năm của chúng tôi.
Trang cuối cùng anh vừa đặt bút xuống,
Là đơn ly hôn.