CHƯƠNG 7
Đi được nửa quãng đường, gót giày tôi bất ngờ bung ra.
Tôi còn đang loay hoay tính tìm tiệm sửa thì anh đã rút từ cốp xe một hộp giày mới.
Mang vào — vừa khít đến mức như được đo riêng cho tôi.
Ngày thứ tư, chúng tôi ra biển xem biểu diễn.
Đêm ấy pháo hoa nở kín bầu trời, ánh sáng rực rỡ phản chiếu lên mặt nước.
Tôi và Tô Châu Nguyệt đứng trên cầu gỗ.
Giữa lúc ấy, một chú thỏ mascot lạch bạch chạy tới, đặt vào tay tôi một nhành cát tường — loài hoa tôi thích nhất.
Tôi khựng lại, quay sang anh:
“Cái này… cũng do anh chuẩn bị sao?”
Anh mỉm cười, lắc đầu.
“Không.”
Tôi ngẩn ra.
Anh cúi mặt, giọng có chút ngượng ngập:
“Thật ra… những chuyện từ ngày đầu tiên, không phải anh.”
“Anh còn chẳng biết em, sao biết em không ăn hành?”
Tôi chợt nhớ lại.
Mấy hôm nay luôn có cảm giác như có người âm thầm theo sau.
Một sự hiện diện rất gần, nhưng chưa từng lộ diện.
Tô Châu Nguyệt cười nhạt:
“Vì thế từ ngày thứ hai, anh mới bắt đầu làm những điều trong khả năng của mình.”
“Tấm vé khu trung tâm hôm đó… anh cố tình giấu đi. Người mua nó vốn là anh ta.”
“Size giày của em cũng vậy. Anh hỏi được từ anh ta rồi tự đi mua.”
“Buổi diễn tối nay, thật ra anh không muốn tới. Nghe nói có người đặt riêng màn pháo hoa.”
“Bảo là chúc mừng anh… nhưng anh biết, là vì em.”
Anh dừng một chút.
“Anh không thích điều đó. Nhưng nếu em thích, chắc hẳn có lý do… nên anh vẫn đưa em đến.”
Anh nói rất nhiều.
Tôi hiểu.
Anh cố gắng từng chút một, chỉ vì tôi.
Có thể chỉ là một ánh nhìn thoáng qua, hay cuộc trò chuyện ngắn ngủi đêm hôm ấy đã khiến anh rung động.
Tôi nhìn anh — nói đến cuối thì lúng túng, mắt không dám chạm vào tôi.
Tôi không thể trách anh.
Bởi anh chẳng làm gì sai.
Chỉ là… anh đang ghen.
Anh im lặng hồi lâu rồi mới ngẩng đầu.
Đuôi mắt ửng đỏ.
Ngay cả khi rơi nước mắt, anh vẫn dịu dàng đến đau lòng.
“Con thỏ vừa rồi chắc chắn là anh ta.”
“Nếu em muốn đi tìm… bây giờ vẫn kịp.”
Anh nói rất dứt khoát.
Nhưng ánh mắt lại run rẩy.
Miệng bảo tôi đi.
Tim thì sợ tôi thật sự rời khỏi anh.
Tôi từng kể với anh về tôi và Vân Vi Châu.
Anh biết tôi đã ly hôn, đang cố gắng tìm lại tự do cho mình.
Nhưng anh vẫn lo — rằng giữa tôi và người cũ còn sót lại điều gì đó.
Tôi lùi một bước.
Anh đứng đó, giống như một chú chó nhỏ bị thương, cố giữ bình tĩnh nhưng ánh mắt lại cầu xin.
Rồi tôi bước thêm một bước dài.
Ôm chặt lấy anh.
“Em sẽ không đi tìm anh ta.”
———
Lần đầu tiên trong đời, Vân Vi Châu hiểu được cảm giác cơ thể vừa nóng vừa lạnh là thế nào.
Cuối tháng Tám.
Bộ đồ thỏ dày cộp khiến mồ hôi anh ướt đẫm lưng áo.
Nhưng khi nhìn thấy tôi lao vào vòng tay Tô Châu Nguyệt, tim anh lại lạnh buốt.
Anh biết chúng tôi đã ly hôn.
Biết tôi sớm muộn gì cũng sẽ có cuộc sống mới.
Thế nhưng sâu trong lòng, anh vẫn giữ một hy vọng ngu ngốc.
Hy vọng rằng tôi sẽ quay đầu.
Khi tôi và Tô Châu Nguyệt rời khỏi bãi biển, ở cuối con đường vắng đã thấy anh.
Nơi ấy thưa người.
Bộ đồ thỏ trên người anh trông lạc lõng đến buồn cười.
Như một con thú nhỏ không còn chỗ để trở về.
Nhưng nghĩ đến những gì anh từng làm với tôi, tôi chỉ thấy chua chát.
Khi tôi đi ngang qua, đôi tay lông xù dang ra chắn lối.
Tôi quay sang nói với Tô Châu Nguyệt:
“Anh về trước đi.”