CẢ THẾ GIỚI
Năm 2000, Hứa Ngọc Trân dựng một quầy nhỏ bán nội y ở khu chợ đêm ồn ào.
Một chiếc Hồng Kỳ đen bóng chậm rãi dừng ngay trước sạp của cô.
Cửa xe bật mở, một người đàn ông khoác quân phục bước xuống. Anh ta cao lớn, ngũ quan sắc sảo, khí chất nghiêm cẩn toát ra từ từng bước đi.
Khoảnh khắc ấy, tim cô như ngừng đập.
Người đàn ông đứng trước mặt chính là Hắc Duẫn Trinh — người chồng cưới chưa bao lâu đã được báo tử, “hy sinh ngoài mặt trận” suốt hai mươi năm trời.
Đến lúc đó cô mới hiểu.
Hai mươi năm qua, anh ta không hổ thẹn với quốc gia, không phụ lòng nhân dân. Nhưng duy chỉ có cô — người vợ từng cùng anh ta bái đường — là bị bỏ lại phía sau.
Nhiệm vụ bí mật nay đã hoàn tất, hắn trở về trong hào quang chiến công, chức vị hiển hách.
Chỉ tiếc, cơ thể đã bị ung thư gặm nhấm, thời gian chẳng còn lại bao nhiêu.
Vì thế, hắn nói muốn dùng những ngày cuối đời để “bù đắp” cho cô.
Không lâu sau, truyền thông rầm rộ đưa tin.
“Chiến tướng Hắc nghĩa nặng tình sâu, công danh rạng rỡ vẫn không quên người vợ tào khang.”
“Anh hùng trọng bệnh, tâm nguyện cuối cùng là đoàn tụ gia đình.”
Tổ dân phố, hội phụ nữ, cán bộ khu vực… thậm chí cả những người chẳng quen biết, cũng thay nhau đến nhà cô khuyên nhủ.
Họ nói về đại nghĩa, nói về hy sinh, nói về tình sâu nghĩa nặng.
Giữa ánh hào quang danh dự chói lòa và áp lực đạo đức nặng nề ấy, Hứa Ngọc Trân gần như không còn đường lui.
Cô bị đẩy vào vị trí phải đón nhận “Chiến tướng Hắc” mà cả xã hội ngưỡng mộ, chăm sóc hắn cho đến phút cuối.
Còn hắn, lại ngây thơ cho rằng trong lòng cô vẫn giữ tình xưa.
Ngày hắn hấp hối, bàn tay gầy guộc siết chặt tay cô, giọng đầy day dứt:
“A Trân… nếu có kiếp sau, anh nhất định sẽ ở bên em, sinh cho em một đứa con… để em không phải sống cô độc suốt những năm dài như thế…”
Cô lặng lẽ nhìn hắn khép mắt, hơi thở tan dần.
Nửa đời oán hận bị nén chặt cuối cùng cũng hiện rõ nơi đáy mắt.
Giọng cô rất khẽ, nhưng lạnh lẽo đến tận xương:
“Nhưng tôi… từ lâu đã không còn muốn dính dáng gì đến anh nữa.”