Chương 14

Cập nhật lúc: 12-02-2026
Lượt xem: 97

Trong đầu Hắc Duẫn Trinh vang lên một tiếng ù dữ dội.

Chưa kịp suy nghĩ, cơ thể anh đã phản ứng trước cả lý trí. Anh lao thẳng về phía trước, kéo Hứa Ngọc Trân vào ngực, xoay lưng chắn trọn luồng chất lỏng vừa bị hắt tới.

“Xoạt——”

Gần như đồng thời, một vệ sĩ bên cạnh tung chân đá bay chiếc cốc khỏi tay Bạch Văn Tâm, người còn lại lập tức quật ngã cô ta xuống đất, khóa chặt hai tay ra sau lưng.

Nhưng đã quá muộn.

Thứ chất lỏng trong cốc vẫn bắn tung tóe, phần lớn đổ lên lưng và nửa khuôn mặt của Hắc Duẫn Trinh, số còn lại văng xuống sàn.

Đó là một chất đặc sẫm màu — máu.

Máu đỏ thẫm loang trên cổ và má anh, mùi tanh kim loại xộc thẳng vào mũi, ghê rợn đến nghẹt thở.

Bạch Văn Tâm bị ghì chặt dưới đất vẫn cười như điên. Tiếng cười chói tai vang lên giữa đám đông. Cô ta giơ cổ tay đang băng tạm, ra hiệu đầy ác ý — máu đó là của cô ta.

“Cẩn thận! Máu của cô ta có HIV!”

Giọng Hắc Duẫn Trinh trầm xuống, ra lệnh cho vệ sĩ.

Hứa Ngọc Trân còn đang bị anh ôm chặt, nghe xong câu đó, sắc mặt lập tức tái mét.


22

Cô theo bản năng muốn thoát khỏi vòng tay anh, vội vàng nhìn lên mặt anh.

“Anh có bị thương không? Để em xem!” Cô đưa tay định chạm vào mặt anh.

“Đừng đụng vào tôi!”

Hắc Duẫn Trinh lập tức đẩy cô ra. Lực đẩy quá mạnh khiến chính anh cũng lùi lại mấy bước, tạo khoảng cách rõ ràng giữa hai người.

Anh quệt tay lên mặt, lau đi vệt máu nhớp nháp. Ánh mắt lạnh đến đáng sợ.

“A Trân, đừng lại gần. Tránh xa tôi ra. Phải đề phòng lây nhiễm.”

Hứa Ngọc Trân đứng sững, nhìn những vệt máu đỏ rợn người trên mặt anh, nhìn ánh mắt vừa tỉnh táo vừa bi thương ấy, tim cô như bị bóp nghẹt.

Cô muốn bước tới kéo anh lại, nhưng bàn tay vừa giơ lên đã dừng giữa không trung.

“Anh… đừng đi.” Giọng cô khàn lại. “Theo em tới bệnh viện. Ngay bây giờ. Xe ở phía kia.”

Hắc Duẫn Trinh nhìn bàn tay còn lơ lửng của cô, rồi cúi đầu nhìn bản thân đầy máu me. Một cảm giác tủi hổ và cay đắng trào lên.

Anh khẽ lắc đầu. “Không cần. Tôi tự xử lý được.”

“Hắc Duẫn Trinh!” Giọng cô đột nhiên cao hẳn lên, dứt khoát. “Chuyện này vì em mà ra. Em không muốn mắc nợ anh. Anh phải đi bệnh viện.”

Bốn chữ “không muốn mắc nợ” khiến anh khựng lại.

À… thì ra là vậy.

Cô chỉ không muốn nợ anh.

Anh im lặng vài giây, cuối cùng gật đầu. “…Được.”

Xe cấp cứu nhanh chóng tới nơi.


Hứa Ngọc Trân cùng anh lên xe. Suốt quãng đường, cô không nói lời nào, chỉ cắn chặt môi.

Đến bệnh viện, bác sĩ lập tức tiến hành xử lý khẩn cấp, rửa sạch vết máu và lấy mẫu xét nghiệm.

Kết quả nhanh nhất cũng phải bảy ngày sau mới có.

“Anh cần ở lại theo dõi, không được tự ý rời viện.” Bác sĩ nghiêm giọng. “Chúng tôi đề nghị nhập viện.”

Hắc Duẫn Trinh định từ chối, nhưng Hứa Ngọc Trân đã lên tiếng trước: “Nhập viện đi. Tôi chịu phí.”

Anh nhìn cô, ánh mắt phức tạp.

Cuối cùng, anh vẫn gật đầu.


Sắp xếp xong phòng bệnh, y tá rời đi. Trong phòng chỉ còn hai người.

Hắc Duẫn Trinh tựa đầu vào thành giường, nhìn bóng lưng cô đứng bên cửa sổ.

Do dự rất lâu, anh vẫn hỏi:

“Chuyện lớn như vậy… chồng em không tới sao?”

Vừa dứt lời, cửa phòng bật mở mạnh.

Một người đàn ông trung niên cao lớn trong quân phục bước nhanh vào. Quân hàm trên vai anh ta nổi bật đến chói mắt.

Hứa Ngọc Trân khẽ giật mình, rồi vẻ mặt dịu hẳn đi: “Văn Châu? Sao anh tới đây? Anh đang họp ở Bắc Kinh mà. Em đã dặn không được báo anh rồi…”

Cố Văn Châu không trả lời ngay.

Anh bước tới, nhìn cô từ đầu đến chân. Sau khi xác nhận cô không hề hấn gì, mới thở phào.

“Xảy ra chuyện như vậy, ai dám không báo cho anh?” Giọng anh vẫn còn run nhẹ. “Nếu em có mệnh hệ gì…”

Anh dừng lại, quay sang nhìn Hắc Duẫn Trinh.

Ánh mắt nghiêm nghị nhưng không hề có địch ý.

Anh bước đến, đưa tay ra: “Đồng chí Hắc Duẫn Trinh, tôi là Cố Văn Châu — chồng của Ngọc Trân. Cảm ơn anh đã cứu cô ấy.”

Hắc Duẫn Trinh nhìn bàn tay vững vàng sạch sẽ ấy, rồi nhìn lại bộ đồ bệnh nhân nhăn nhúm trên người mình. Một cảm giác tự ti khó nói thành lời dâng lên.

Anh không bắt tay, chỉ khẽ gật đầu.

Cố Văn Châu thu tay lại, vẫn giữ giọng ôn hòa:

“Tôi đã nghe tình hình. Anh là chồng cũ của Ngọc Trân, vừa mới ra tù… không dễ dàng gì.”

“Bệnh viện tôi đã sắp xếp rồi, sẽ dùng phương án tốt nhất. Bảy ngày nữa có kết quả thế nào, chúng tôi cũng sẽ phối hợp điều trị đầy đủ.”

Anh nhìn thẳng vào Hắc Duẫn Trinh.

“Nếu anh bình an vô sự, tôi cũng sẽ ghi nhớ ơn hôm nay. Anh mới trở lại xã hội, nếu cần, tôi có thể giúp anh tìm một công việc ổn định. Xem như lời cảm ơn.”


23

Nghe những lời ấy, nhìn quân hàm trên vai Cố Văn Châu, lại nhìn sự ăn ý tự nhiên giữa anh ta và Hứa Ngọc Trân, Hắc Duẫn Trinh chỉ cảm thấy cổ họng đắng chát.

Anh quay mặt đi, tránh ánh mắt đối phương.

“Không cần.” Giọng anh lạnh lùng. “Hôm nay là tôi tự nguyện. Tôi không cần ai báo đáp, càng không cần anh sắp xếp việc làm.”

Không khí trong phòng bệnh lập tức trở nên căng thẳng.

Cố Văn Châu im lặng vài giây rồi gật đầu.

“Được. Tôi tôn trọng lựa chọn của anh. Nhưng việc điều trị vẫn nên theo chỉ định của bác sĩ. Nếu có bất cứ yêu cầu gì, có thể tìm tôi hoặc Ngọc Trân.”