Ba Năm Trả Nợ
Chồng tôi luôn tìm đủ lý do để ngăn tôi đi xem căn hộ tân hôn, nói rằng dự án đã bỏ hoang, đến nhìn chỉ thêm buồn.
Ba năm nay, mỗi lần tôi nhắc đến chuyện nhà cửa, anh lại thở dài nặng nề như mang nỗi tiếc nuối lớn.
Vì gánh khoản vay mua nhà, hai vợ chồng dọn sang thành phố khác có thu nhập cao hơn, thuê trọ sống tằn tiện, ngày đêm cày cuốc trả nợ.
Cho tới tuần trước, trong chuyến công tác về quê cũ, tôi tiện đường ghé qua khu chung cư ấy.
Trước mắt tôi không hề là công trình bỏ dở, mà là một khu dân cư sang trọng phủ đầy cây xanh.
Những tòa nhà mới toanh, ban công treo quần áo phấp phới, dưới sân còn có trẻ con chạy nhảy nô đùa.
Tôi tìm đúng block mình đã mua, bước vào thang máy lên tầng mười lăm.
Cửa căn 1502 bật mở.
Một người phụ nữ mặc đồ ở nhà đứng đó, dáng vẻ tự nhiên như nữ chủ nhân.
Tôi nhận ra cô ta.
Chồng tôi từng giới thiệu đó là em gái của bạn anh, trước đây còn đăng ảnh chụp chung trên mạng xã hội.