CHƯƠNG 16
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
Chiếc xe lặng lẽ tấp vào lề.
Tôi mở dây an toàn, nghiêng người kéo cô vào lòng.
“Ngốc thật.”
Giọng tôi khàn đi.
“Em có biết vừa rồi anh căng thẳng thế nào không?”
“Anh suýt nữa tưởng… em ghét con người này của anh.”
Cô áp trán vào ngực tôi, giọng nghẹn lại.
“Em không ghét.”
“Chỉ là… em không muốn anh vì em mà phải làm những chuyện như thế.”
“Những người đó, em tự xử lý cũng được.”
Nghe vậy tôi vừa buồn cười vừa bất lực.
Tôi nâng cằm cô lên, buộc cô nhìn thẳng vào mắt mình.
“Em xử lý kiểu gì?”
“Lại mềm lòng, rồi để họ hết lần này đến lần khác bám theo làm phiền em sao?”
“Tô Vãn, nghe anh nói.”
Tôi nghiêm túc chưa từng có.
“Không phải ai cũng xứng đáng được tha thứ.”
“Có những người, em càng nhân nhượng họ càng lấn tới.”
“Muốn họ dừng lại, chỉ có một cách — khiến họ sợ.”
“Sợ đến mức không dám, cũng không đủ khả năng xuất hiện trước mặt em nữa.”
Tôi siết tay cô.
“Anh không muốn em phải phí một giây nào cho đám người đó.”
“Anh muốn thế giới của em sau này chỉ có ánh sáng.”
“Hiểu không?”
Cô nhìn tôi.
Trong mắt tôi là sự chiếm hữu không hề che giấu.
Nhưng phía sau đó là dịu dàng sâu thẳm.
Mắt cô đỏ lên.
Cô không cãi lại.
Chỉ gật đầu thật mạnh.
Rồi chủ động ôm lấy cổ tôi.
Hoàn toàn dựa vào tôi.
“Hứa Thành…”
Giọng cô mềm đi, mang theo chút nương tựa mà tôi chưa từng nghe.
“Có anh… thật tốt.”
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình đã nắm cả thế giới trong tay.
20
Từ sau đêm đó, giữa chúng tôi dường như có thêm một tầng liên kết vô hình.
Nếu trước kia chỉ là những rung động còn dè dặt, còn thăm dò.
Thì bây giờ là sự tin tưởng và an tâm thực sự.
Cô bắt đầu quen với việc dựa vào tôi.
Đôi khi đưa ra những yêu cầu nhỏ bé.
Muốn ăn hạt dẻ rang ở tiệm cũ tận phía đông thành phố.
Muốn tôi ôm chặt khi xem phim kinh dị.
Những “phiền phức” ấy trong mắt tôi đáng yêu đến mức khó chịu nổi.
Khiến cô ngày càng giống một cô gái bình thường.
Cũng khiến tôi càng lúc càng say mê.
Còn tôi, cũng học cách yêu cô đúng nghĩa.
Không còn chỉ dùng tiền mua quà đắt đỏ.
Mà học cách lắng nghe.
Tôn trọng.
Tìm hiểu xem điều cô thật sự cần là gì.
Sức khỏe của Chu Lan hồi phục ngoài mong đợi.
Bác sĩ nói chỉ cần theo dõi thêm một thời gian là có thể sống hoàn toàn bình thường.
Tảng đá đè nặng trong lòng Tô Vãn cuối cùng cũng rơi xuống.
Nụ cười của cô ngày càng rạng rỡ.
Giống như bầu trời sau cơn mưa.
Một cuối tuần nắng đẹp.
Tôi nói sẽ đưa cô đi một nơi.
Cô tò mò hỏi nhưng tôi chỉ cười.
Xe không chạy vào trung tâm.
Mà hướng về phía nam.
Về khu làng trong thành phố — nơi cô từng sống.
Khi cảnh cũ hiện ra, nụ cười trên môi cô nhạt dần.
Ánh mắt thoáng kháng cự.
Cô không hiểu vì sao tôi lại đưa cô trở về nơi chứa đầy ký ức đau đớn.
“Hứa Thành, chúng ta…”
“Tin anh.”
Tôi nắm tay cô.
Môi trường đã thay đổi.
Những dãy nhà cũ kỹ san sát đã bị tháo dỡ phần lớn.
Thay vào đó là công trường xây dựng.
Tôi dẫn cô đến tòa nhà số bảy.
Tòa nhà ấy được giữ lại.
Và cải tạo hoàn toàn.
Tường được sơn màu be ấm.
Hành lang lắp đèn cảm ứng.
Dây điện lộn xộn đã được thu gọn.
Tôi đưa cô lên tầng sáu.
Mở cửa phòng 602.
Không còn căn phòng ẩm mốc chật hẹp.
Mà là một phòng đọc sách rộng rãi sáng sủa.
Giá sách cao chạm trần, đầy ắp sách mới.
Bàn ghế gỗ sạch sẽ đặt ngay ngắn.
Ánh nắng tràn qua khung cửa sổ mở rộng.
Tô Vãn đứng sững.
“Đây là…”
Tôi kéo cô lại gần cửa sổ.
“Anh đã mua lại nơi này.”
“Nhà cũ sẽ được phá bỏ.”
“Thay vào đó là một trung tâm hoạt động thanh thiếu niên.”
“Có thư viện, bảo tàng khoa học, sân thể thao…”
“Tất cả miễn phí.”
“Đặc biệt dành cho những đứa trẻ nghèo nhưng có năng lực.”
Tôi nhìn cô.
“Dự án chưa có tên.”
“Hay gọi là ‘Kế hoạch Ánh Dương Tô Vãn’?”
Cô run lên.
Nước mắt rơi.
Cô hiểu.
Tôi làm vậy không vì lợi nhuận.
Mà để viết lại ký ức của cô.
Để nói rằng quá khứ đau đớn ấy sẽ được thay bằng ánh sáng.
“Tô Vãn.”
Tôi quỳ một gối xuống trước mặt cô.
Mở hộp nhung.
Chiếc nhẫn kim cương lấp lánh dưới nắng.
“Anh từng nghĩ đến rất nhiều nơi để cầu hôn.”
“Nhưng cuối cùng anh chọn nơi này.”
“Vì đây là điểm khởi đầu.”
“Tám năm trước em cho anh một tia sáng.”
“Từ nay, để anh làm mặt trời của em.”
“Anh không hứa cho em cả thế giới.”
“Nhưng anh hứa sẽ dành cho em tất cả những gì tốt nhất anh có.”
“Tô Vãn.”
“Em có đồng ý lấy anh không?”
21
Căn phòng yên tĩnh ngập nắng.
Cô đứng đó, nước mắt rơi không ngừng.
Chỉ có thể gật đầu liên tục.
Như trút hết tám năm chờ đợi vào cái gật đầu ấy.
Tôi cười.
Đeo nhẫn vào tay cô.
Vừa khít.
Tôi ôm cô vào lòng.
“Hôm nay là ngày vui.”
“Bà Hứa không được khóc.”
Ba chữ ấy khiến cô đỏ mặt vùi vào ngực tôi.
Đám cưới diễn ra sau đó một tháng.
Trên một hòn đảo riêng.
Chỉ có gia đình và bạn bè thân thiết.
Chu Lan mặc sườn xám đỏ, mắt hoe nhưng luôn cười.
Nghi thức đơn giản.
Khi được hỏi có nguyện ý cưới Tô Vãn làm vợ không.
Tôi nhìn cô, trả lời dứt khoát.
“Tôi nguyện ý.”
Cô cũng nghẹn ngào đáp lại.
“Em nguyện ý.”
Gió biển dịu dàng.
Ánh nắng ấm áp.
Buổi tối, tôi nắm tay cô đi từng bàn.
Tự hào giới thiệu người phụ nữ tôi yêu tám năm qua.
Đêm xuống.
Trong phòng tân hôn nhìn ra biển.
Cô ngồi ngoài ban công dưới ánh trăng.
Tôi ôm cô từ phía sau.
“Mệt không?”
“Không.”
“Chỉ thấy như mơ.”
Tôi hôn cô.
Dịu dàng và sâu lắng.
Đến khi cô thở gấp mới buông ra.
“Giờ còn thấy là mơ không?”
Cô lắc đầu, má ửng hồng.
Chúng tôi ôm nhau nhìn biển trời.
“Hứa Thành…”
“Anh còn nhớ viên kẹo năm đó không?”
Tôi khựng lại.
Lần thi cô khóc, tôi đặt lên bàn cô một viên kẹo Đại Bạch Thỏ rồi bỏ đi.
Tôi tưởng cô quên rồi.
“Viên kẹo đó.”
Cô cười khẽ.
“Là viên ngọt nhất đời em.”
Tim tôi mềm ra.
Tôi thì thầm bên tai cô.
“Khi đó anh chỉ có một viên kẹo.”
“Nhưng bây giờ khác rồi.”
“Từ nay về sau…”
“Thế giới của em.”
“Sẽ toàn vị ngọt.”
(Hết)