CHƯƠNG 7
Anh im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ né tránh như mọi khi.
Cuối cùng anh mới cất tiếng:
“Mẹ anh sẽ không chấp nhận đâu.”
“Đó không phải việc của em.”
“Bà ấy sẽ làm lớn chuyện.”
“Cứ để bà ấy làm.”
“Trong căn nhà này, người có quyền quyết định là em.”
“Nếu mẹ anh không chịu được, bà có thể không đến.”
Đêm đó, tôi ngủ một mạch đến sáng.
Tám năm hôn nhân, đây là lần đầu tiên tôi ngủ sâu và yên ổn như vậy.
9.
Quả nhiên, mẹ chồng làm ầm ĩ.
Sáng hôm sau, bà đã xuất hiện từ sớm, đứng ngoài cửa bấm chuông liên hồi, không ngừng tay.
Tôi bước ra mở cửa.
“Mẹ, sao mẹ không dùng nhận diện khuôn mặt ạ?”
Sắc mặt bà lập tức tối sầm.
“Cô xóa dữ liệu của tôi rồi à?”
“Vâng, con xóa rồi.”
“Dựa vào cái gì mà cô dám xóa?”
“Dựa vào việc đây là nhà của con.”
Môi mẹ chồng run lên vì tức giận.
“Cô… cô cứ chờ đó! Trần Kiến Quân, nếu anh còn chút bản lĩnh đàn ông nào thì ly hôn với nó ngay cho tôi!”
“Vâng, mẹ gọi anh ấy đến đi.”
Bà sững người trong chốc lát, rồi xông thẳng vào trong nhà.
Trần Kiến Quân hôm đó chưa đi làm, đang ngồi ăn sáng.
“Kiến Quân, con nhìn xem vợ con gây ra chuyện gì đây này!”
“Mẹ, con biết rồi.”
“Biết rồi mà con không quản à?”
“Con…”
“Con sợ nó đến thế sao? Nhu nhược vậy à?”
Trần Kiến Quân đặt đôi đũa xuống, im lặng một lúc lâu.
Rồi anh nói, giọng bình thản nhưng rõ ràng:
“Mẹ, cô ấy nói không sai.”
Mẹ chồng đứng đờ ra.
“Con nói cái gì?”
“Con nói, cô ấy đúng.”
Trần Kiến Quân đứng dậy, nhìn thẳng vào mẹ mình.
“Mẹ, tiền đặt cọc căn nhà này là do cô ấy chi. Phần lớn khoản vay hàng tháng cũng là cô ấy gánh. Tiền sửa nhà, mua nội thất, tất cả đều từ tiền của cô ấy.”
“Còn con, tổng cộng chỉ góp được bảy mươi hai nghìn.”
“Chưa đến một phần mười.”
Mẹ chồng há miệng, nhưng không thốt ra được lời nào.
Anh tiếp tục:
“Tám năm nay, cô ấy nhịn rất nhiều. Mẹ muốn đến lúc nào cũng được, cô ấy chưa từng ngăn cản. Mẹ tự ý lục đồ của cô ấy, cô ấy nhẫn. Mẹ chê cái này cái kia, cô ấy cũng nhịn.”
“Là lỗi của con.”
“Con đáng lẽ phải thêm khuôn mặt của cô ấy vào hệ thống từ lâu.”
“Nhưng con không làm.”
“Con để cô ấy phải đứng chờ suốt tám năm.”
Sắc mặt mẹ chồng thay đổi liên tục.
“Con… con đang đứng về phía nó sao?”
“Con không bênh ai cả.” Trần Kiến Quân thở dài. “Con chỉ nói sự thật.”
“Mẹ, sau này nếu muốn sang, làm ơn gọi điện trước.”
“Muốn vào phòng ngủ, hãy gõ cửa.”
“Đừng tự tiện lục đồ của cô ấy.”
“Nếu làm được ba điều đó, mẹ muốn đến lúc nào cũng được.”
“Còn nếu không… thì nên hạn chế.”
Nước mắt mẹ chồng lập tức rơi xuống.
“Kiến Quân, con… con đang chê mẹ sao?”
“Con không chê mẹ.”
“Vậy sao con lại bảo vệ người ngoài?”
“Cô ấy không phải người ngoài.”
Trần Kiến Quân nhìn thẳng vào mẹ, từng chữ một, rõ ràng đến lạnh lẽo.
“Cô ấy là vợ con.”
“Là người con chọn để sống cả đời.”
“Mẹ là mẹ con, con vẫn sẽ hiếu thuận.”
“Nhưng căn nhà này là của con và cô ấy.”
“Không phải của mẹ.”
Mẹ chồng đứng sững, rất lâu không nói một lời.
Tôi cũng đứng yên.
Tôi chưa từng nghĩ, có một ngày Trần Kiến Quân lại nói ra những lời như thế.
Tám năm rồi — lần đầu tiên anh đứng về phía tôi.
Mẹ chồng vừa khóc vừa rời đi.
Trước khi đi, bà liếc tôi một cái, ánh mắt đầy oán giận.
Nhưng lần này, tôi không còn để tâm nữa.
Cánh cửa khép lại.
Trần Kiến Quân quay sang nhìn tôi.