Chương 8
“Tôi không biết phải nói gì nữa.” Anh khẽ siết chặt ly rượu trong tay, giọng thấp xuống. “Những gì em vẽ… đều là những điều tôi chưa từng nhìn thấy.”
“Không phải anh chưa từng thấy.” Tôi nhìn anh, bình thản đáp. “Mà là anh chưa từng muốn nhìn.”
Anh khựng lại.
Tôi không nói với giọng trách móc, chỉ đơn thuần là một sự thật đã được bóc tách khỏi cảm xúc.
Lục Cẩn Thần nhìn tôi rất lâu, ánh mắt phức tạp như đang cố tìm lại điều gì đó đã trượt khỏi tay.
“Chiêu Ninh… em của bây giờ, tôi gần như không nhận ra nữa.”
“Thế à?” Tôi khẽ cười. “Nhưng tôi lại cảm thấy mình chưa từng rõ ràng như lúc này.”
Anh im lặng.
Tiếng người xung quanh rộn ràng, có người gọi tên tôi từ phía xa. Tôi gật đầu ra hiệu sẽ tới ngay, rồi quay lại nhìn anh.
“Nếu anh đến vì Thiên Thiên, cảm ơn anh.” Tôi nói. “Còn nếu đến vì tôi… thì anh đã nhìn thấy rồi đấy. Tôi sống rất tốt.”
Anh nuốt khan, ánh mắt thoáng qua một tia đau đớn.
“Tôi chưa từng nghĩ em sẽ rời đi thật.”
“Tôi cũng chưa từng nghĩ mình có thể.” Tôi đáp nhẹ nhàng.
Khoảng cách giữa chúng tôi không xa, nhưng đã là hai thế giới khác biệt.
“Tôi… đã chấm dứt với Thẩm Thanh Y.” Anh bỗng nói.
Tôi không bất ngờ, cũng không tò mò.
“Đó là việc của anh.” Tôi bình thản đáp. “Không cần nói với tôi.”
“Không phải để biện minh.” Anh lắc đầu. “Chỉ là… tôi muốn làm đúng một lần.”
Tôi nhìn anh, rồi khẽ gật đầu.
“Vậy thì hãy bắt đầu từ việc làm một người cha tốt.”
Lục Cẩn Thần khẽ cười chua chát. “Tôi đang học.”
“Tốt.”
Một khoảng lặng nữa kéo dài giữa chúng tôi.
Cuối cùng, anh hít sâu một hơi.
“Chiêu Ninh, em hạnh phúc chứ?”
Tôi nhìn quanh không gian ngập ánh sáng, những bức tranh treo trên tường, tiếng trò chuyện, tiếng bước chân, mùi sơn dầu nhè nhẹ trong không khí.
Tôi nhìn thấy chính mình trong tấm kính phản chiếu — váy đen, lưng thẳng, ánh mắt bình tĩnh.
“Ừ.” Tôi nói. “Không phải kiểu hạnh phúc ồn ào. Nhưng là thứ hạnh phúc khiến tôi ngủ ngon mỗi đêm.”
Anh gật đầu, như thể câu trả lời đó vừa là an ủi, vừa là bản án.
“Tôi mừng cho em.”
“Tôi cũng mừng cho chính mình.” Tôi mỉm cười.
Phía xa, Tô Hoài đang nói chuyện với vài phóng viên. Anh nhìn về phía tôi, ánh mắt chạm nhau một giây rất ngắn, nhưng đủ để tôi hiểu — tôi không còn đơn độc trong thế giới của mình nữa.
Lục Cẩn Thần cũng nhận ra ánh nhìn đó.
“Anh ta rất hiểu em.” Anh nói khẽ.
“Tôi không cần một người hiểu tôi.” Tôi đáp. “Tôi chỉ cần một người tôn trọng tôi.”
Anh không nói thêm gì nữa.
Sau cùng, anh đặt ly rượu xuống bàn.
“Tôi đi trước.” Anh dừng lại một chút. “Chiêu Ninh… cảm ơn em. Vì đã từng yêu tôi.”
Tôi nhìn anh, lòng phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng.
“Cũng cảm ơn anh,” tôi nói. “Vì đã để tôi học được cách yêu chính mình.”
Anh quay người rời đi.
Bóng lưng ấy hòa vào đám đông, rồi biến mất giữa ánh đèn và tiếng nhạc.
Tôi không nhìn theo lâu.
Một phóng viên tiến đến hỏi tôi về ý nghĩa của bức “Phá kén”.
Tôi đứng trước tác phẩm của mình, dưới ánh đèn ấm áp.
“Đó là câu chuyện về một người phụ nữ,” tôi nói chậm rãi, “đã từng nghĩ bóng tối là số phận. Nhưng rồi một ngày cô ấy nhận ra — cái kén không phải nhà tù, mà là quá trình. Chỉ cần đủ dũng khí, ai cũng có thể tự xé nó ra.”
“Vậy sau khi phá kén thì sao?” người kia hỏi.
Tôi mỉm cười.
“Sau khi phá kén, không phải lập tức bay cao. Mà là học cách đứng vững dưới ánh sáng.”
Buổi triển lãm kết thúc trong tiếng vỗ tay.
Đêm đó, khi trở về nhà, Thiên Thiên đã ngủ say. Tôi ngồi bên giường con bé, khẽ vuốt tóc con.
Điện thoại hiện một tin nhắn mới.
Là Lục Cẩn Thần.
Chỉ có bốn chữ:
“Em thật sự tỏa sáng.”
Tôi nhìn màn hình vài giây, rồi tắt đi.
Không trả lời.
Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn rực rỡ ánh đèn.
Còn tôi biết — bình minh của mình, đã thật sự bắt đầu.