CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3Ayr2KCdQx
“Giang Dự, sau này phối hợp cho trôi chảy nhé. Chuyện năm ngoái… coi như bỏ qua đi.”
Tôi nhìn nụ cười trên môi cô ta, trong lòng dấy lên một cảm giác mỉa mai khó gọi tên.
Hai năm trước, những con người này xem tôi như không tồn tại.
Hai năm sau, cũng chính họ nâng ly, nói những lời khách sáo đầy thiện chí.
Họ có thật sự thay đổi không?
Không.
Thứ đổi khác chỉ là vị thế của tôi.
Tôi không còn là người có thể tùy tiện chèn ép.
Tôi có thành tích rõ ràng.
Có sự công nhận của cấp trên.
Là người mà việc cô lập sẽ phải trả giá.
Vì vậy, thái độ của họ buộc phải khác đi.
Không phải vì áy náy.
Mà vì lợi ích.
Tôi giơ ly lên, mỉm cười đáp lại:
“Được, sau này cùng hợp tác.”
Giả tạo ư?
Có một chút.
Nhưng đây là môi trường công sở.
Cậu không đủ sắc, người khác sẽ cắn cậu.
Chỉ khi cậu biết phản kích, họ mới dè chừng.
Một đạo lý đơn giản đến tàn nhẫn.
Tôi mất tròn hai năm mới thật sự hiểu ra.
12
Kết thúc buổi tiệc, đã hơn mười giờ đêm.
Tôi bước ra khỏi nhà hàng, gió đêm phả lên da mặt, mang theo hơi lạnh.
“Chị Giang!” Tiểu Lâm chạy theo phía sau.
“Để em đưa chị về.”
“Không cần đâu, chị gọi xe là được.”
“Dạ…” Cô ấy do dự một chút rồi hỏi tiếp,
“Chị Giang, em hỏi một chuyện được không?”
“Em nói đi.”
“Chị… có từng hối hận không?”
“Hối hận chuyện gì?”
“Chuyện phanh phui việc của Châu Đình ấy…”
Cô ấy nhìn tôi đầy lo lắng,
“Nếu sau này chị ta trả đũa thì sao?”
Tôi bật cười.
“Tiểu Lâm, em có biết vì sao chị nhịn suốt hai năm rồi mới lên tiếng không?”
Cô ấy lắc đầu.
“Vì lúc đó chị chưa đủ bằng chứng, cũng chưa đủ năng lực.”
“Chị chỉ có thể chờ.”
“Chờ cái gì ạ?”
“Chờ cơ hội,” tôi nhìn cô ấy,
“chờ đến khi bản thân đủ mạnh,
chờ khi chứng cứ không thể chối cãi,
chờ đến lúc đối phương không còn đường xoay xở.”
“Vậy… chị đã chuẩn bị từ rất lâu rồi sao?”
“Ừ.” Tôi gật đầu.
“Ở công ty, đừng vội trở mặt với ai.
Nhưng nếu đã làm, thì phải khiến đối phương không thể phản công.”
Tiểu Lâm đứng sững, ánh mắt sáng lên.
“Chị Giang… chị thật sự rất giỏi.”
“Không phải giỏi,” tôi nói,
“là bị bắt nạt đủ lâu nên buộc phải tỉnh ra.”
Cô ấy im lặng một lúc rồi nói khẽ:
“Em không muốn trở thành như họ.”
“Ai?”
“Hà Mẫn… và những người giống vậy.”
Cô ấy cúi đầu,
“Em không muốn nịnh người mạnh, giẫm người yếu.
Em muốn sống bằng năng lực, giống chị.”
Nhìn gương mặt non trẻ ấy, tôi chợt thấy hình ảnh của chính mình hai năm trước.
Khi ấy, tôi cũng từng nghĩ như vậy.
Cho đến khi thực tế dạy tôi một bài học rất đau.
“Tiểu Lâm,” tôi nói chậm rãi,
“dựa vào năng lực là đúng.
Nhưng em phải học cách tự bảo vệ mình.”
“Bảo vệ thế nào ạ?”
“Bất cứ việc gì em làm, đều phải giữ lại dấu vết.”
“Email, tin nhắn, tài liệu — đừng bỏ sót.”
“Rồi sau đó thì sao?”
“Sau đó ít nói, làm nhiều.
Đừng quá tin ai.
Cũng đừng dễ dàng gây thù.”
“Nhưng chị vẫn đắc tội với Châu Đình mà.”
“Không,” tôi lắc đầu,
“chị không đắc tội.
Chị xử lý cô ta. Hai chuyện khác nhau.”
“Khác ở đâu ạ?”
“Khác ở chỗ chị có bằng chứng, có chuẩn bị, có đường lui.”
“Cô ta thất bại — vì cô ta xứng đáng.”
Tiểu Lâm gật đầu, hiểu nhưng chưa hoàn toàn thấu.
“Thôi,” tôi vỗ nhẹ vai cô ấy,
“muộn rồi, về đi.”
“Dạ, chào chị Giang!”
Cô ấy chạy đi.
Tôi đứng yên nhìn bóng dáng ấy khuất dần trong đêm tối.
Rồi tôi mở điện thoại, vào tài khoản ngân hàng.
Lương đã vào.
Tiền thưởng cũng đã cộng.
Cả khoản Châu Đình hoàn trả.
Tổng cộng: 51.176 tệ.
Tôi nhìn con số đó một lúc, rồi bật cười.
Hai năm.
Hai năm để từ một người bị chèn ép,
trở thành người không ai dám tùy tiện động vào.
Quãng đường ấy rất mệt, rất đau, rất tủi.
Nhưng — xứng đáng.
Tôi gọi xe về nhà.
Đêm đã khuya.
Tựa lưng vào ghế, tôi nhắm mắt lại.
Ngày mai vẫn là một ngày làm việc.
Vẫn dự án, vẫn công ty này.
Nhưng tôi đã không còn là Giang Dự của hai năm trước.
Giờ đây, tôi không dễ bị bắt nạt nữa.
Ai muốn thử —
hãy tự cân nhắc xem mình có đủ sức hay không.
HẾT