CHƯƠNG 14

Cập nhật lúc: 04-03-2026
Lượt xem: 163

“Bốn năm đại học của tôi, mỗi năm tiêu tốn gần một vạn tệ. Với một gia đình thuần nông khi ấy, đó là khoản tiền lớn đến nghẹt thở.”

Tôi mở sang trang kế tiếp.


Trang thứ hai.

“Chi phí sinh hoạt năm nhất của A Vũ: 3.000 tệ.
Nguồn tiền: bán ba mươi con gà mái trong vườn và toàn bộ số trứng tích góp suốt một năm.”

Trang thứ ba.

“Học phí năm hai của A Vũ: 5.000 tệ.
Nguồn tiền: chị dâu về nhà mẹ đẻ, quỳ xuống vay từng đồng.”

Trang bốn, trang năm…

Tôi lật chậm rãi từng tờ, đọc rõ ràng từng chữ.

Cả hội trường chìm trong tĩnh lặng.

Chỉ còn tiếng tôi đều đều vang lên, xen lẫn âm thanh hít thở căng thẳng của cánh phóng viên.

Tôi không hề nhắc đến sự vô tình của anh trai, cũng chẳng nói gì về sự thiên lệch của mẹ.

Tôi chỉ đang thuật lại sự thật.

Kể về một người phụ nữ nhỏ bé đã dùng đôi vai gầy gánh cả gia đình, nuôi dưỡng nên một sinh viên đại học.

Kể về cách chị đánh đổi mồ hôi, thậm chí cả lòng tự trọng, để mở lối tương lai cho một đứa em chồng không cùng huyết thống.

“Trên mạng có người nói tôi cho chị ấy rất nhiều tiền, mua biệt thự, xe sang, cho con học trường quý tộc.”

Tôi khép cuốn sổ, nhìn thẳng vào ống kính. Ánh mắt tôi sắc lạnh hơn bao giờ hết.

“Nhưng tôi muốn hỏi mọi người một câu.”

“Tôi dùng chính số tiền mình làm ra để đền đáp một người đã dốc cạn tuổi trẻ và tất cả những gì mình có để tạo nên tôi.”

“Như vậy là sai sao?”

“Những gì tôi có hôm nay, nói không quá lời, đều bắt nguồn từ chị ấy.”

“Vì thế, hôm nay tôi trả lại tất cả cho chị.”

“Đó là điều hiển nhiên.”

Bốn chữ cuối cùng vang lên dứt khoát.

Phần bình luận trên livestream, sau gần mười phút im ắng, bỗng bùng nổ.

Những lời công kích và nghi ngờ trước đó bị quét sạch, thay vào đó là một làn sóng cảm xúc hoàn toàn khác.

“Khóc mất thôi… chị dâu gì mà như tiên vậy!”

“Đây không phải nuôi em chồng, đây là dựng nên một vị thần!”

“Chu tổng không hề nói xấu anh trai hay mẹ mình, nhưng cuốn sổ kia chính là cái tát mạnh nhất!”

“Từ anti thành fan rồi! Ông chủ như thế này, tôi tin công ty này!”

Chỉ trong khoảnh khắc, dư luận hoàn toàn đổi chiều.

Tôi biết chiêu đầu tiên của Lục Trạch đã bị hóa giải.

Nhưng đúng lúc đó…

Điện thoại riêng của tôi rung lên dồn dập.

Một cuộc gọi mã hóa.

Đến từ trưởng bộ phận an ninh kỹ thuật tôi bố trí tại chi nhánh Đức của Tân Thịnh.

Linh cảm bất an dâng lên dữ dội.

Tôi lập tức nghe máy.

Đầu dây bên kia là giọng nói gấp gáp:

“Chu tổng! Có chuyện lớn!”

“Ba nhân sự nòng cốt phụ trách công nghệ bằng sáng chế cốt lõi ở công ty hóa chất Đức chúng ta vừa mua… đồng loạt nộp đơn nghỉ việc!”

“Tin tình báo vừa chặn được cho thấy, bên chiêu mộ họ là một công ty offshore mới thành lập.”

“Và phía sau công ty đó…”

“Cổ đông kiểm soát là Lam Hải Capital!”

Đồng tử tôi co lại.

Mọi thứ lập tức sáng tỏ.

Cơn bão dư luận kia từ đầu đến cuối chỉ là màn che mắt.

Một quả bom khói khổng lồ nhằm kéo sự chú ý của tôi và toàn bộ thị trường.

Mục tiêu thực sự của Lục Trạch chưa từng là danh tiếng của tôi, cũng không phải giá cổ phiếu Tân Thịnh.

Thứ hắn nhắm tới là nền móng của cả đế chế.

Là mạch sống tương lai.

Là công nghệ độc quyền cốt lõi ấy.

Hắn đang rút củi đáy nồi.


Tôi vẫn đứng trên bục họp báo.

Đèn sân khấu hắt xuống nóng rát, nhưng tôi không cảm nhận được gì.

Cuộc gọi từ Đức như đóng băng toàn bộ máu trong người tôi.

Rút củi đáy nồi.

Lục Trạch… quả thật ra tay quá độc.

Hắn tạo nên một cơn địa chấn truyền thông để thu hút toàn bộ ánh nhìn, kể cả tôi.

Trong lúc tôi bận ứng phó, hắn âm thầm rút đi trụ cột quan trọng nhất của tập đoàn.

Tôi đã thua sao?

Không.

Cuộc chiến chỉ vừa mở màn.

Tôi hít sâu, ép cơn sóng dữ trong lòng lắng xuống.

Trên gương mặt tôi không để lộ bất kỳ biến động nào.

Tôi nhìn về phía hàng trăm ống kính, nở nụ cười bình thản, thậm chí có phần mỉa mai.

“Câu chuyện của tôi đến đây là hết.”

“Những vấn đề khác chỉ là cạnh tranh thương mại thông thường, tôi xin phép không trả lời.”

“Buổi họp báo kết thúc.”

Bỏ mặc những câu hỏi dồn dập phía dưới, tôi được vệ sĩ hộ tống rời đi.

Lưng phải thẳng.

Bước chân phải vững.

Tuyệt đối không thể để Lục Trạch thấy dù chỉ một tia dao động.


Về đến văn phòng tầng cao nhất, tôi đóng cửa lại.

Mọi ồn ào bị ngăn bên ngoài.

Lớp mặt nạ bình tĩnh vừa rồi trong nháy mắt vỡ vụn.

Tôi đấm mạnh xuống mặt bàn gỗ đỏ cứng như đá.

Khớp tay rách toạc, máu rỉ ra.

Nhưng nỗi đau đó chẳng đáng gì so với cơn giận lạnh buốt trong lòng.

Đội ngũ kỹ thuật cốt lõi bị đào đi đồng nghĩa với điều gì?

Dự án vật liệu công nghệ cao vừa khởi động sẽ tê liệt.

Kế hoạch nâng cấp sản phẩm trong tương lai sẽ đình trệ vô thời hạn.

Nguy hiểm hơn nữa — Lục Trạch đã chạm được vào công nghệ của tôi.

Hắn có thể sao chép, thậm chí cải tiến, rồi dùng chính thứ tôi tự hào nhất để quay lại đánh sập tôi.

Một thảm họa không khói súng.

Tôi ngồi xuống, buộc bản thân phải suy nghĩ.

Từng chi tiết được tua lại trong đầu, cố tìm một khe hở.

Nhưng mọi thứ rối loạn.

Ngay khi cảm giác bất lực sắp nhấn chìm tôi, thiết bị liên lạc mã hóa lại vang lên.

Một số lạ từ Đức.

Tôi khựng lại một giây rồi bắt máy.

Giọng nam già nua nhưng trầm ổn cất lên bằng tiếng Đức:

“Xin hỏi có phải ngài Chu Vũ không?”

“Tôi là Klaus Schmidt.”

Klaus Schmidt!

Tôi bật dậy khỏi ghế.

Ông là người sáng lập công ty hóa chất Đức tôi đã mua lại — một nhà khoa học danh tiếng đã nghỉ hưu.

Và cũng chính là người thực sự phát minh ra công nghệ bằng sáng chế cốt lõi ấy.